Tiểu thuyết 'Nhà có bốn chị em gái' (phần 1) - Phạm Thị Bích Thủy
28m 15s
Transcription
4971 Words, 21768 Characters
Mời cứu tìm và các bạn nghe chung trình đọc chuyện đêm khuya của đài hà nội.
Từ quý thế giả, từ chung trình đọc chuyện đêm khuya hôm nay, chúng tôi sẽ gửi tới quý vị một tắc phẩm của nhà phân Phạm Thị Bích Thủy có tự địa, gia đình có 4 chi em gái.
Cũng thiểu thuyết kể về gia đình ông bà bình bằng có 4 cô con gái là hình thương, thật ái, khánh an và bảo yên.
Mỗi cái tên đặt cho con, đều được gửi ngắm những mong uất đẹp đẽ. Nhưng mỗi người trong vũ trụ từ nước đó lại có một số phận không yên á, khi tính cách khỏe được đời lên đến tận cùng, thậm chí đến mức cực đoàn.
Xong, trong quý tự thuyết giày hơn 600 trang của mình, tắc giả muốn gửi gắm một thông đẹp chính là sự bất bình, khẳng định cơ hội vì văn hóa thân tộc, một người làm quan cả họ được nhờ.
Đây là một vấn đạt mà báo chí đã nhắc đến nhiều, tuy nhiên hệ luyện của đó thế nào thì lên đầu tiên được một quý tự thuyết để cập tới theo một cách sâu sắc và chăm biếm.
Xin mời quên hình dạ cùng láng nghe những diễn biến chi thiết trong phần đầu tiên của quý tự thuyết qua sọng đập của kìm yến.
Mọi người ơi, sâu sắc hết cả rồi, đường phố chống không, không một bấm người và lúc mẹ dợ tối, có tự tượng được không.
Có bao giờ ai đó trong chúng ta tượng tượng được không? Nếu quen ngược lại thêm 50/2009, có ai trong chúng ta có thể hiểu được tại sao mọi nơi và giờ này lại vắng nghe người như vậy.
Người trong xe chạy lặng lặng trên đường phố vắng tành vào quý giữa tan tầm.
Anh thấy cảm giác đắng ngắt về sự tĩnh lặng bút tim, rùi cho lạng đang giữ mùa hẹ, không khóc mà cô thấy lòng chống dẫn.
Mới cách đầy hơn một tháng thôi, khi chưa có đột sạch thứ tư bùng pháp, ở con phố cô đang đi qua và giờ này, có lẽ xe cơ phải giấm chân tạy chỗ át tại mỗi nút đèn đỏ tới 15-20 phút.
Giờ con đường kia về hẹ kia bộng thêng thang. Mà cái sự thêng thang đó mới buồn làm sao?
Anh nhớ những người bán dòng, những người đàn bà bán ngôn đướng sánh lục trên về hẹ nghe góc đường kia mỗi tối mùa đông.
Mùa hẹ thì họ bán chả đá, bánh mì chứng.
Giờ họ đô cả rồi, giờ họ sống sao, họ làm gì những ngày này.
Sệt, một chức xe máy lau sượt qua. Người đi xe, mặc áo gió đồng phục mổ xanh lá kê.
Xe vượt qua rồi, nhưng anh vẫn kịp dật ra những chiếc tuổi bọc ni lông châu lùng lặng chức xe đang tung lên bần bật.
Lượng theo chiều phi nước đại của chức xe máy cà tàn.
Một sĩ pờ đang đi giao thức ăn cho những người đặt hàng on lay. Không biết em hôm nay có được nhiều đơn hàng không.
Không biết em đi lại nhiều như vậy có ăn toàn hay không.
Cảm suốt con người thật kỳ lạ.
Mới đây thôi, mỗi khi ra đường, ăn chỉ muốn được ín tĩnh một chút. Bớt khỏi buổi một chút, bớt còi xe một chút.
Nhiều lúc nhật muốn bắt hết, mấy người hay người đầu đường về hai kia để cho đô thị thành kiểu mẫu.
Đúng là luận thuộc, đúng là luận sộn.
Biết bao nỗi buồn về vô nguyên tắc vô tổ chức của đội quân lấn chiếm lòng đường.
Biết bao những nuối về sự hỗn đột ô tạp của dân nhập cư đô thị hoá.
Đạt có những lúc cả sợ hội phát riêng vì những vấn đạt này. Vậy mà hôm nay, những ngày này, ăn chỉ mong sao, đuổi quân kia lại ngồi cây càng giá khắp nơi.
Cô nhắm mắt lại, những muốn khi mở mắt ra, thấy được ai đó trên về hai kia, hoặc ít ra cũng thấy được vài bác khôn mặt sỏ dàng không có mấy cái khẩu trang đáng ghét trè hùng hụp.
Rạc, rạc. Lại một chiếc xe máy vượt qua lâu vun vụt về phía ngạ tư, trên xe là một anh chàng mặc áo bầu đỏ, lại một sippers.
Anh chàng phía thật lực cho con đáng bị khách hàng dục, hoặc còn vội nhận đơn hàng khác.
Quật sống này sao vậy? Trời ơi, anh điên lên những việc hề, những đường phố thinh thang chúng hoắc, cảm giác, như cả người mình bị giống ra.
Cảm giác, nhưng chỉ còn, cái đầu cắm trên cái cổ là trước qua của một thiện độ.
Đường phố sau hôm nay cũng tối quá, mọi khi đi thấy sáng lắm mà, rồi cô lập tức nhớ ra, và gần hai thắng này, hai bên đường phố, tất cả các canh nhà lớn bé,
hầu như đều đóng cửa. Những tấm cửa cuốn rất vô nhân tính kia ím liềm lưu lưu diễn xa phố.
Rõ dàng là đóng cửa cuốn kia, là đóng vô hồn, đóng cầm.
Mọi chúng cứ chơ ra dịch đường như một lũ người máy trong các phim lạc lùng chấm giống.
Rồi nữa, những cái cây thừa ngày đen nhất nhé, rõ dùng dình, hôm nay cũng đứng đơ giá hết cả bọn. Hòa phượng thiện năm nay cũng trang có lạp bao.
Anh chật nhớ, giờ đã thắng bày, hoa phượng đã cuối mùa, má cà mùa đã chẳng ai nhận xa mùa phượng vị bằng lang tím cũng vậy.
Chúng cũng tự nở, tự tàn, tự lúc nào không một ai nhắc tới.
Thành phố ơi, cuộc sống ơi, chúng ta đang làm sao vậy.
Đường vấn quá, đi nhanh tí nữa em.
Anh dục lấy xe tăng gà, cơ bụng muốn chạy thật nhanh về nhà, cơ bụng ngay mấy đứa kể xem hôm nay chúng làm gì và chúng có tiên gì buồn cười.
Cô thấy thèm được cười to với các con bên bâm cơm về những chuyện gì đó không đầu không cuối của chúng.
Anh không đi làm nhưng dậy sớm hơn mọi ngày. Cô súng biết hay để kiểm tra thực phẩm mà cô đã ghi ra giấy cho con hoàn tử mấy hôm trước.
Biến, bóng, nấm, một dĩ ngũ qua, mọi thứ đùa cả.
Con hoàn đã gầm bóng và nấm, đã cắn cơm.
Giờ chỉ còn đợi cô súng nấu.
Và người ta mang ra di luộc đặt sẵn tử sẵn tối được là cộ sẵn sàng.
Anh lặng lại giữa bóng, rồi cần thận, áp nước cứng tươi, giới giữa vào bóp nhẹ đây.
Chỉ một mạnh bóng bị lớn hơn bản tay, vừa đủ trong một bát canh nhỏ.
Chưa bao giờ, cô làm sổ bố một mình thế này.
Ngày giữa của cuộc năm nay giới và ngày thường trong tuần,
nên cô không thể làm quá sớm từ chủ nhật trước,
vì cũng không ai làm sổ một hơn ngày chính giữa cả.
Vậy nên, cô đánh quyết định làm sổ vào ngày thứ 6.
Ngày và mọi người đều phải đi làm.
Chưa cả tháng, cô đã linh càm, tình hình sịch bệnh căng thẳng,
nên thông báo cho anh chỉ họ ở quê không xa hà nội làm sổ bố nữa.
Hai người chỉ, thương, ái, cùng em iên, em gái út,
cũng không ai tới anh sổ.
Con hoàn có vẻ hơi buồn, luôn miệng hỏi.
Cô ơi, liệu cô ấy và cô iên với chú sĩ và các em có đến không cô.
Mực mình, việc con hoàn hỏi nhiều quá, anh quá liền.
Đã bảo là không ai đến sao có hỏi nhiều thế à?
Cô biết như vậy ai đến được.
Đến cho người ta phát cảnh nút à.
Nói mãi, lạ thật thôi, làm nhanh để cô còn sắp mâm nào.
Dạ vâng.
Tại cháu thấy cô ấy và các em rờ gần nhà mình mà cô,
làm gì của cung ăn nào bắt.
Mà cả cô và các em đều nghị ở nhà mà cô.
Cà cô iên với chú sĩ nữa, toàn ở gần mà cô,
chắc con các cô bắt với chú đến đi cô hạ.
Chỉ có 15 phút mà cô.
Mình có đông người gì đâu mà cung ăn bắt à.
Cô đã bảo là đừng nói nữa mà không có ai đến cả.
Cô đã gọi điện cho mọi người rồi, không ai đến hết.
Cô viết nguy hiểm biết chưa?
Cứ phải để người ta quá to lên với em hả?
Anh cố tỏ ra sự tận quát con hoàn để át đi mấy câu hỏi làm bèm của nó.
Kì còn này nói nhiều quá, toàn những triệu chẳng đô với đâu.
Cô viết cô vèo như vậy thì làm sao người ta đi lại để nhớ không mấy lấy hết.
Anh nghị thầm.
Đứng biên bếp, tầy anh đưa đua thân thoát, dựa 3/4 trước xong chào,
vừa đau đấm riêng trên chết chào, vừa đưa tay điều triển bếp để nổi bóng bì xôi liêu dư.
Cô vừa tỏ ra đăng bật luôn tay, vừa cố tâm chung vào việc nướng nướng,
để con hoàn thôi không nói chuyện, mong các cô các bác tới bữa sổ nướng.
Phòng khách vắng lạng nghiêm trang với buổi sư pha bổ cánh gián,
cùng những chiếc gối bầu đô nhạc ngay ngắn,
đã nhiều ngày không có người tựa lưng.
Mọi thứ sạch bóng nền đã ngăn nắp, thanh tao và ấm áp trong cân phòng tràn ngập thánh sáng,
từ hai dậy cửa sổ lớn nhìn ra khoảng xân nhỏ dợp bóng kê xanh.
Còn bếp, vốn rất dậm, hôm nay bộng thanh than không diễn động.
Chứ vô tuyến trong bếp cũng không được bật lên,
việc con hoàn biết anh thưởng không xem TV.
Cô hay nói với nó, cả ngày đã ôn đã ngoài đường rồi,
Đến nổi nhà, phải nhỏ.
Để cho não nghỉ ngôi chứ.
Một vô tuyến lên chút đi, để cô xem thử sự hôm nay có gì nào?
Mấy phút nữa là đến bản tin đầu rơ đấy.
Anh lại quay vào pép.
Giờ cô cần thật chút một dĩ vần nấm vào nổi nước dùng,
có bóng bị đang sôi liều dư.
Tiết tiết, mấy ngón tay thuân thoát điều trịn nút cảm ứng tắt mép,
rồi vui tay cầm trai nước mắm phú quốc,
ghiêng đi lắc lắc hay lần sách nhẹ và điều luyện,
không đòn đếm, không sử dụng thiền hay môi để luận.
Tiếp đến chút sử bị chín, xong rồi, đem bát lên đây giúp cô.
Anh nhanh tay múc nấm, cà rốt, sức lơ, vào chức bát sửa nhớ,
rồi khéo léo, dùng đua, gấp từng miếng bóng bị, được cắt hiện thôi,
sếp lên trên thành một buồn hoạt tảm cảnh.
Giờ cô tranh, mấy môi nhất dùng xâm sếp những miếng bóng, rồi nhẹ nhàng,
đặt vào mấy nhánh hành xanh hát đã chân cùng với vài cộng sâu mùi.
Bát sử xanh, bóng mùi chắn ngà, sức lơ xanh lớp ló với nhuệ hành xanh hát,
đẹp tình khôi.
Cửi như thế, thân thoát, người đàn bà sẽ pết địa này bắt kia vào chức bâm dùm trên bàn.
Thịt gà luộc rất lái chanh thơm lừng, xôi chắn, thịt lượng quay vàng dùa, bóng thả đấm đồng cô sau cải xanh và cơm chắn,
một cút giậu chắn với nằm chết chắn mắt châu đua sếp xung quanh trên thành chiếc mầm.
Một mầm cố mà khó có thể nghĩ là cố theo quan điệp mầm cao của đầy
vì tất cả các bát các địa đều vơi, đều chỉ được múc tới 2 phần 3 miệng bát.
Sứ chắn, đủ ở gỗ nâu, hành xanh pha chút màu ra cam của cả rốt với chút màu và nhạt của địa thịt là luộc
và cuối cùng là điểm dính vàng dùa của địa thịt quay.
Ai nhìn thấy bâm cộ thế này, chắc ngọt nghĩ, chủ nhà đang dân khiến một chút dị đó thành tao thuần khiết tới ai đó mà họ vô cùng chân chọc yêu quý.
Thế là sông.
Mấy giờ rồi cháo, điện thoại của cô đau gì?
Anh đưa mắt, tìm trước điện thoại, rồi diễn xa cầm.
Cô vừa đưa tay chạm vào điện thoại, vừa tiếp tục liếp mắt qua cửa sổ.
Tại, đi đang lắng nghe xem, của tiếng động hay là tiếng chúa ngoài cầm hay không?
Trần ai gọi điện, chỉ mấy tin nhắn qua fibre salo từ đám dân viên hỏi ý kiến mấy việc vật phản.
Gần 11 giờ rồi, thôi, cô phải lên sửa mặt thấy của náo để mình tháp hương.
Lát 12 giờ các em về thì mình sinh ông cho ăn cơm là vừa chóa.
Vâng ạ, để chó đưa bâm lên cô nhá.
Đợi cô bân cho, hàng ngày, ông vẫn thích cô dọn cơm cho ông.
Cứ để cô xuống bâm lên, chó lên phòng thờ kiểm tra lại, xem bàn ngay ngắn chưa, thắp đèn lên nhá.
Nhớ là vật đèn bé thôi.
Ông dẫn trên bàn thờ bao giờ ngọt đèn cũng chỉ được cháy bằng hạt đỗ thôi.
Ăn vừa sửa mặt, vừa cố sẵn tay nghe, liệu có tiếng chương hay tiếng gọi nào từ công vọng vào hông.
Cô cố gắng sửa tay, sửa mặt chậm giải, thay của náo rồi sửa sang trước hương chậm giải, thật chậm.
Một tay cải cục áo.
Cô cư đưa tay còn lại rạt rạt vào mặt hình định thoại liên tục.
Cô kiểm tra xem, mình có nhựa tay, rạt và nút em làm hay không, mà không ngay tiếng chương, cô cố gọi từ ai đó.
Mười lâm phút, mười lâm phút, anh lầm bầm thành tiếng với chính mình.
Một địa hoa quả thôi, một địa hoa quả thôi, mười lâm phút đi với mười lâm phút lên đến nơi.
Đứng 5 phút thôi, 5 phút lại sông, kỳ ý nghĩ vận vừa cứ vang lên trong đậu ăn từ sáng sớm, lẽ nào, lẽ nào.
Cứ như một ăn khác, đang nói đi nói lại mấy câu kỳ lạc đó trong đậu ăn.
Cô lại chạm vào mặt hình định thoại, gạt quá gạt lại, không có cố gọi nào cả, không có cố gọi nào cả, hay là hôm nay bị mất sống, nhà mình thiện thoảng vẫn mất sống mà, có khi mất sống thật.
Chắc ngọi người có hợp không được, anh đưa tay ấn mạnh vào nút tắt trên chiếc định thoại, phải tắt đi, tắt đi xem nào, rồi khơi đậu lại.
Mọi khi, nếu bị mất sống, mình làm vậy, là sẽ có sống, tắt đi khơi đậu lại, nếu có sống, là sẽ thấy cả cuộc gọi giữa.
Người phụ đứa loy hoay, bấm nút bật, quên nhìn chăm chăm vào mặt hình định thoại chờ đợi, sông rồi, mặt hình đã ở chế độ bật, sống đầy, pên đầy.
An kiểm tra mê đù, cắt của gọi gần đây, không có gì mới, không có cộng gọi giữa, đặt điện thoại, súng tây ghế sofa.
Cô nhìn xa xam vệ phía cầm nhà, như chờ đợi tiếng lạc cạnh mở hoá của con hoàn, hay là tiếng ai đó bấm chuông trước nhà.
Cô ơi, hơn 11 giờ rồi cô hạ, của súng bêm Bâm Lêndi, không uoi mất, cháu lâu lại bàn và sắp bắt sống hết rồi hạ, ờ được rồi.
Cô sông rồi đây, còn sớm chó hạ.
Anh giật mình bìm cười chả loyện hoàn, mảm mắt vẫn cứ giỏi về hướng cộng nhà.
Người phụ nữ trẻ, trong chức quần đen giọng, với chức áo kiểu củng mầu đen, uống gọn tấm lưng tonta nhẹ nhàng, nừng bầm cố đặt ngánh trên bản thờ.
Cô lùi lại mấy bước, đưa mắt ý chừng như xem xét lại toàn cạnh, liệu quốc dì cần trình trang hay không.
Trên bản thờ, hay bình hoa cúc vàng tươi giói, hay địa hoa quả đặt 2 bên.
Phía sau bắt thường là anh một cộng giả tóc chắn dự cước, anh mắt ấm áp sống động như năng chào mọi người.
Anh thắp 3 nếng hơn, lấy tay phải nhẹ để tất lừa, rồi lặng lẽ, cấm vào mỗi bắt thường một nếng.
Cô nhẹ nhàng chậm giải, lùi lại cách xa bản thờ khoảng chừng 2 mét, chắp 2 tay cuối lệ.
Còn lợi, đức thần linh thổ địa, lợi đức táo quân vừa bếp, lợi cách linh hồn nghiệp từ trong thửa đất này.
Còn xin cách ngày lại lầm chính giám cho chứ vong linh bố con mẹ con được về đồng lai hâm hưởng.
Bố ơi, hôm nay là ngày dộ thứ 6 của bố, con thay mặt các anh chị em và các cháu thắp hương cho bố cho mẹ.
Năm này dịch bệnh nên chúng còn không thể cùng nhau làm số cúng bố mẹ được, con xin bố mẹ đồng buồn.
Con không cho mọi người tới để các anh chị em và các cháu được an toàn nhớ tụi tập đông người mà có chuyện thì khổ cả xã hội.
Bố ơi, con chỉ cầu mong trên cao sang kia, bố mẹ được bình an siêu thoát, bố không còn phải cố đơn vào vỏ nhớ về mẹ nữa.
Ở trên đấy, con mong mẹ không còn ốm mẹ nữa.
Bố mẹ ơi, bố mẹ bình an và bố mẹ hãy phù hộ cho đất nước bình an.
Con người qua cơn quý khốn hôm nay. Dịch bệnh qua mâu để sống được an iên.
Bố ơi, mẹ ơi, con mong cuộc sống này thật nhiều yêu thương, con mong các anh chị các cháu bình an.
Con xin bố mẹ, phù hộ cho con luôn dũng cảm sống cuộc đời bình dù mây hay dùi.
Con mong bình luôn đầy năng lượng để yêu thương cho dù cuộc sống khó khăn tới đâu, mua nhá, mua nhân ái, mua thương yêu của con.
Mẹ nhá, mẹ hiền của con.
Anh thích đầu, vãi, vãi, rồi, cố đứng lặng iêm như vậy một lúc lâu.
Cô lại cố giọng tay lên nghe, liệu có tiếng mở cầm hay là tiếng chôn điện thoại hay không.
Chỉ có mấy phút thôi mà, mấy phút thôi. Người phụ nữ cố đứng lặng như vậy nhìn xa xâm.
Cô đi đăng thấy, một đứa bé gái, bé xíu, mặc quần vài xô đen sậu trên quà.
Với chức áo hoa nhạc bạc phách ngắn cuốn, bên cạnh một người đàn ơn, đuổi mũ bất, hai tay nắm kỳ đồng chức xây đạp gì, đồng đen, dưới vòng của một chức cầm thành cao lòng lộng, đang nhìn xa cảnh đồng lúa minh mong trước mặt.
Dưới bé nhỏ thó, gỳ gò ngư ngắc, nhìn khoảng không xan bao la phía trước, xa xa những người nông dân đăng kỷ lúa.
Nó nghe thấy bố nó nói, đây là thành nhào hồ đấy con ạ, thành này là do hồ quý ly xây nên. Vương ạ.
Ăn giấm mắt, đưới bé, quá bé.
Còn bố mấy năm, bố ơi, con vận nhớ mồn nắng ngày hôm đó, trời trong đắng giữ, những bàn nông dân mặt áo đâu xa tích trên đồng.
Cả mấy bãi phần châu khô đét ngày chụp bố con biển đứng, thành nhào hồ.
Con cứ nghĩ, con mới đứng đó hôm qua.
Từ đó, con gái bố đã được đi cả nửa vòng trái đất.
Đến pháo đại prát, hay tăng tích buồn ra thờs phan nút của người Ac Mén Đi Sua.
Không có ngày, được đứng với bố ở cổng thành đá đen bạc phích đó, liệu rằng, con có ngày hôm nay.
Bữa dụ đã sông.
Đi làm lại mấy ngày hôm nay, ngay nào cũng vậy, tử sáng sớm, ngay khi tình dậy, của cứ kiểm tra điện thoại, rồi xuất cả ngay dài, họ thành bận việc, nhưng mỗi lát của lại đưa tay chạm và mạnh hình.
Không hiểu sao, của cứ mong, có một hai cuộc điện thoại gói cho bình hoặc tiên nhắn cũng được.
Một cuộc điện thoại thôi. Một ít hoa quả thôi mà. Khi tiếng nói cái lắp đi lặp lại, nói máy với chính mình trong đầu anh như vậy xuất mấy ngày nay.
Chủ nhật tuần sau anh đang đọc sách. Bip, tin nhắn. Em hôm nay có đi làm không. Ông dụ bố chỉ với iên địch đến nhà mà ngại dịch quá.
Tìm nhắn của ai, chỉ gái thứ hai của anh. Anh chết lặp. Cô đặt điện thoại xuống không thể trả lời ngay. Cô cố gắng tiếp tục đọc thêm 10 trang sách nữa. Cô đang đọc lại cuốn tiểu thuyết mùa lát dụng trong vườn của nhau văn mà văn khán.
Cô vừa đọc sống đoạn 2.000 luận đông mở bàn nhạc vườn khuya vật đi để nghe. Chưa chụn nhật, trong căn phòng giọc bên mông như văn lên tiếng nhạc vọc ra từ cuốn tiểu thuyết diệu rằng màn mắt.
Anh như thấy hương hoa bởi từ vườn nhạc cuộc bằng thoảng qua cùng tiếng nhạc vàng xa. Nham mắt đấm chìm trong tiếng lặp. Một lúc lâu sâu anh với tay lấy chết điện thoại từ từ mở mắt.
2 ngón cái có. Em hôm nay đi làm khi khác em gọi điện nói chuyện nhá. Cô bấm người.
Ông bình có bốn người con gái, sinh thời, ông hay khua.
Không có con trai, nhưng giờ lại thấy tự hào lắm. Tự cố bốn của con gái. Người ta nói tứ nữ đấy.
Không biết tứ nữ, nhà người ta thị sao, chứ tứ nữ của tôi thịt cuối lắm. Các chóng hoàn, giỏi răng lắm. Cô cả thì học đại học sư phạm hoa sử, giờ là sáu viên rồi của trường chuyên cấp 3.
Cô thứ 2 thì học sư phạm thoán, giờ dậy đại học. Cũng có bằng thắc sĩ rồi cơ đấy.
Cô 3 thì còn gây nữa. Đi lên so về, dậy đại học.
Rồi lại, còn đi học thắc sĩ của Mỹ, giờ thấy bảo làng tổng giám đốc cho công ty nước ngoài, tính ăn tính ngà đều thảo.
Còn cô út ít, thì cũng rồi không thua kém tát chị, học ngoại thương ra làm xuất nhập khẩu, đi công tác giáo dịch nước ngoài nước trong xuất.
Nói về dề, thì hay dề là tiến sĩ. Một dề là bác sĩ, còn một dề tương lai kị sư xây dựng rồi, nhưng mà không chịu làm tiến sĩ.
Đời bình, tôi cứ nói, các con không chịu học, thì nhà không có dụng mà cầy đâu.
Giờ các con đều trường thành, so về sã hội thì không bằng ai về mặt vật chất, nhưng được cái chi thức, có học, tự hào lắm chứ, cửa nhân, thạt xĩ, tiến sĩ hết, tự hào lắm.
Lào được chân tay vất và lắm. Anh chỉ em tôi ở quê bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Tôi may mắn, được một người thầy giáo về quê tôi tản cư thởi chống pháp.
Thầy tôi dậy rồi, đến cho tiền đi học được hết địa nhị.
Sau nhậu thầy, tôi thì đũ, vào khoá một trường đại học Việt Nam cô đấy.
Không có học, thì đời tôi giờ chắc, còn đang đi hót phân châu.
Quê tôi chỉ có mình tôi được đi học.
Thoát ly, các anh chỉ đều làn đông dân, nhưng rất thương tôi.
Thời khán chiến chống Mỹ, thời bao cấp, những năm sau giải phóng. Tôi hồi đó, tôi dậy đại học, mà sẽ điện đói,
mỗi bữa chỉ được một lưng ngô nấu dên sệt lại. Vợ tôi, gọi là bánh đúc, còn lại lại rau.
Mà rau lúc đó cũng không đùa để ăn.
Nhà có mạnh vườn trong lực dàn xu xu, kê kê sau mà nó sai quá, xu xu xu đấu với muối, cố ăn cho đầy bụng,
nhưng đêm lại càng không ngủ được, vì hóa ra cái loại quả này có tính kiềm.
Càng ăn, càng sót rượt, bụng cứ xôi ủng ụp xuất cả đêm.
Tôi không mày vợ mất sớm, máy tình tảo xuất nơi nhiệm, vì chồng vì con, gây như một con hạt,
mà cứ bốn dở sáng là dậy xã chở bán lạc nhìn, xôi lệp muôn lạc cụ về cho con bóc lý vào làm chất đốt.
Lấy hạt lép giang bối làm thức ăn, còn cái nhân mệ thì mang bán.
Bây giờ lại phải lên lớp đi dạy ở trường cấp 2, người ủng yếu, nhiều khi lên con hành ngay dựa chở,
thời không được, cố cứ xuất lại mà vẫn không chịu bò mùi chọn nào.
Vựa chồng con cái được cái yếu thương nhau, cơm không đủ ăn chất tình cảm thì không thiếu.
Và đời tôi chưa một lần cãi nhau với bả ấy. Một đời như vậy, với gia đình chồng, lúc nào cũng cơ sử chù đáo.
Chỉ có mấy ô tàn phiếu, mỗi tháng, mỗi vợ chồng, đều được mua khoảng một lạc đường, mạc tích cóp như vậy càn năm để dành tết, gửi về quê bíu ăn chị và các cháu của chồng.
Còn nào thì lộn cổ tích kê đủy mông, cái gì cũng làm để tôi lên lớp, dạy học sinh được tơm tất. Còn vải, được mua tiêu chuẩn. Cháu ở quê vào sinh cậu là phải cho, vì nông dân thì không có tém phiếu gì.
Tôi biết ơn bả ấy xuất nơi bình, kể mại không hết.
Được cái, các anh chỉ ở ngoài quê cũng thương em. Em ở đây là tôi đấy. Cứ mỗi vụ thu hệ khoai tây khoai lang thì lại gánh vào cho chúng tôi cả báo tài. Thời đó, ngoài cũng bé thôi. Chỉ khóai bí, còn cụ tó thì các anh chỉ cũng phải phần để cân cho nhận nước.
Nhưng vợ tôi thị khéo lắm, đến cái gì cũng sành dụp để cho các con ăn dần. Buốn đứa con, tuổi ăn tuổi học. Tôi không có bả ấy thì chắc chắn các cháu không có nổi 10 ngày nò một tháng.
Ở thế mà mấy đứa con không bao giờ bị mất bữa. Sau cái ngày nó khổ thấy cơ chứ.
Giờ tôi thấy chẻ con nhà nào cũng thế. Buốn mẹ có quan sinh, chúng cũng không ăn, đồ chơi thịt vất lá liệt. Cô lần tôi đến trời nhạc con gái mà phát hoàng.
Vì, trong thế bao nhiêu dậy zép trên giá ngay cửa ra vào, cứ tuần trong nhà có hợp, mới chục đôi dậy zép các loại thế hế cửa chứ.
Ông bình và người vợ của mình, cũng như bao nhiêu người đã đi qua những tháng ngày, phất và mang tính lịch sử của xin tột.
Ông và bà cũng như những người cùng thời, coi cái nghèo cái đó là lẽ tự nhiên. Ông bà có làm ăn phi pháp gì mà có tầy sản đậu khác.
Căn nhà ông bà có được là nhờ, có những người học trò trong tì giáo dụng, thời sau giải phóng, được tình cấp đất cho cản bộ cao cấp, sinh cấp cho thời, nhà giáo ưu túa cả tình biết tiếng.
Ông hay giữ lại thấy thương vợ và thương những đứa con rái của bình phố cùng, xuất đời chứ bao giờ chúng có bữa cơm ngon vào ngày một một tết, chứ bao giờ gia đình ông có pháo đồ hay lạnh nấu bánh chân.
Ngày sẵn bùng một, ca nhà đã phải ăn cơm đột ngô như bình thường.
Thương những đứa trẻ con nhìn thích nhà hàng sóm nấu bánh chân rồi đốt vào, chúng không hiểu tại sao nhà bình lại không năm nào làm như vậy.
Bà bình nói với các con, mình không phải đối bánh chân, không cần đốt vào, vì các con ăn bánh chân 2 nghệ tết với đốt vào, như nhà người ta thì chỉ có diện đói cả bấy tháng sau tết.
Chể con khi đó, chắc chẳng đứa nào hiểu được tại sao lại thế, nhưng chúng tin mẹ nói thế là đúng.
Đúng, là mấy đứa trẻ chứ bao giờ phải diện đói mất bữa, trong khi bến nhà hàng sóm đốt vào, ăn bánh chân, thiệt ra riêng, ngay bản nói ăn dâu xanh cả dùi.
Bà bình đám đang là ở chủ đó, bản mất đã hơn 20 năm, mất vọng đúc của con gái của ông bà, chưa ai thành xanh, hay ông bà vẫn trắng có TV mà xem, bà vẫn phải rơi lợt bất lạng bán lạng để kiến tiền, người cho con gái uất học trường chuyên ngữ uống ngoài hàng nội.
Quỷ đứng xả vừa lắng nghe phần đầu tiên cũng tưởng thuyết ra đỉnh có 4 chi em gái.
Mời quý vị và các bạn cùng theo dõi những phần tiếp theo trong trương trình đọc chuyện đêm quê của chúng tôi.
Xin chào và hẹn gặp lại.
Podcast Summary
Key Points:
Summary:
Chat with AI
Loading...
Pro features
Go deeper with this episode
Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.