Tất tần tật về 7-ELEVEN: từ XƯỞNG NƯỚC ĐÁ đến ĐẾ CHẾ BÁN LẺ TỶ ĐÔ | Đức Thịnh
26m 48s
Lịch sử của 7-Eleven bắt đầu từ những cửa hàng bán đá (Ice House) tại Texas vào thập niên 1920. Khi tủ lạnh gia đình an toàn ra đời đe dọa ngành kinh doanh này, chủ sở hữu Joe C. Thompson và quản lý Johnny Green nhận thấy cơ hội từ việc khách hàng sẵn sàng mua thêm thực phẩm như sữa, trứng khi đến mua đá. Họ thử nghiệm bán kèm các mặt hàng tạp hóa với mức giá cao hơn vì sự tiện lợi, khái niệm "convenience premium" đầu tiên. Dù ban đầu mất khách hàng bán buôn đá, Thompson không từ bỏ. Ông chuyển hướng bằng cách tích hợp trạm bơm xăng, tận dụng làn sóng sở hữu ô tô và nhu cầu mua sắm ngoài giờ làm truyền thống. Năm 1946, ông đổi tên chuỗi thành 7-Eleven, phản ánh giờ mở cửa dài chưa từng có (7h sáng - 23h đêm) để phục vụ người lao động bận rộn. Mô hình này phát triển mạnh, thêm các mặt hàng như bia và mở rộng khắp nước Mỹ. Đối mặt với cạnh tranh từ siêu thị và các chuỗi tiện lợi khác, thế hệ lãnh đạo tiếp theo đã đổi mới bằng sản phẩm độc quyền như Slurpee và mở rộng toàn cầu, biến 7-Eleven từ một cửa hàng bán đá thành đế chế bán lẻ tiện lợi hàng đầu thế giới.
Liệu bạn đã biết về sự xuất hiện của một chối cửa hàng, mà tổng số chi nhanh của họ còn nhiều hơn là McDonald's Starbucks cộng lại. Không phải thấy FC, IMX, không phải FF-17 hay trời cuộc khai, cũng chẳng phải bất kỳ gã không lố công nghệ nào bạn đang nghĩ đến. Đáp án chính là chối cửa hàng xe vần 11. Bán lại là một ngày công nghiệp chỉ giá hơn 2.000 tỷ đối la trên toàn cầu, hàng trăm triệu người ghế thăm các cửa hàng tiện lợi buổi ngày. Và xe vần 11, đứng đầu tất cả, với hơn 80 tuyên nghiên cứu hàng trải dài hơn 20 quốc gia trên thế giới. Nhưng bạn có biết một thế kỳ trước khái niệm cửa hàng tiện lợi thậm chí con trưa tuần tại. Cho đến khi một người bán nước đã "Texas" tình cơ phát hiện ra một điều mà cả thế giới đã bỏ qua. Lịch sử của xe vần 11 là câu chuyện về cách mùi doanh nhân nhìn thấy tương la trong động cho tàn của một ngày công nghiệp đang chết. Về cách những quy định táo bảo có thể biến thảm hoạ thành cơ hội, về cách mùi ý tưởng đơn giản, khi được thực hiện đúng thời điểm có thể thay đổi hoàn toàn các hàng trăm triệu người sống và mua sảm mỗi ngày. Và tất cả bắt đầu từ những khối nước đã. Ngày bây giờ, hái cùng tháng giải đức thiện khảm phá câu chuyện lý kỳ và đây cảm hứng về lịch sử của xe vần 11. Phen 1, bối cảnh lịch sử. Hãy quay về năm 1927 tại nước Mỹ và bắt đầu một chuyến đi mùa sảm địa thình. Bạn muốn chuẩn bị một bữa tổ cho gia đình, đơn giản thôi, chỉ cần thiệt, trứng, sữa và một ý dau. Nhưng bạn sẽ phải mất cả ngày để mua căn nguyên vật liệu này. Đầu tiền đến cơ hàng thiệt để một thiệt bỏ, sau đó, sáng cơ hàng khác của một trứng. Rồi đến mù nơi khác nữa để mua sữa, và cuối cùng là dau quả ở một để điểm hoàn toàn khác. Mỗi cửa hàng sẽ chỉ bán một loại sản phẩm. Sự bắt tiện này hiện hữu bởi xeo thiệt khi ai vẫn chưa tổn tại. Khái niệm cửa hàng tiện lợi là điều không tưởng và chẳng tồn tại trong ý nghĩ của vật cửa ai. Nhưng đó, chưa phải là vấn đề lớn nhất. Vấn đề lớn nhất là làm sao dưới cho thức an không bị hòng. Chưa khi công nghệ làm lại được phát triển, đá là thứ thiệt yêu trong xã hội Mỹ. Đá là cách duy nhất để giữ thức phần đủ lại để không hư hòng, mỗi gia đình, mỗi gia nghiệp đều cần đá lại, và họ mua đá từ đầu. Đáp án là từ sửa nước đá, tiếng Anh là IceHouse. Đây là một loa hình kinh doanh mà ngày này đã hoàn toàn biệt mất. Nhưng vào những năm 1920, Trung có mặt ở mọi thị tránh khắp Ngui. Những sửa nước đá này bán các khôi đá để người ta mang về nhà cất trong hầm, tự tạm một chức tù lạnh thô sơ bằng cách chắc đá xuống quan thực phẩm. Nói cái khác, sửa nước đá là một phần không thể thiểu trong đến kinh tế trước thời đại tụi lạnh. Chẳng luôn ấy, tại Texas, có mỗi người đã nông mang tiền Jody Thompson. Thompson làm việc tại công dir rất là software, và đã có hành trình thắng tiền đáng ngữ mộ. Công việc đầu tiên của ông là chăm sóc chùa ngựa. Đây là những con ngựa kéo xe chờ đá lạnh đi ra cho khách hàng. Sau đó, ông được thăng lên làm người xếp đá lên xe. Rồi ông đi học đại học, quay về và cuối cùng chờ thành người quả lý tay chính của công ty. Từ chùa ngựa đến phòng kể toán, đó là hành trình của Jody Thompson, và đây cũng là lý do tại sao ông hiểu mô hình sửa nước đá từ trong ra ngoài. Từ khau sản xuất đến phân phối, từ nhân viên đến khách hàng, ông biết mọi thứ về việc bạn đã lạnh. Nhưng năm 1927, Jody Thompson còn biết thêm một điều khác. Ngàn công nghiệm nước đá đang đến ngược đến ngài suy tàn, nguyên nhân đến từ kẻ thủ mở ấy mang tiền tủ lạnh. Trước đây, người bí không thực sự một tủ lạnh, không phải vì họ không muốn, mà vì tủ lạnh lúc đó là thưa có thể gây ngui hiểm đến tính mạng người dùng. Nghe có vẻ kịch tính, nhưng đó là sự thật. Nhưng chết tủ lạnh đầu tiên học hoặc liên tục và thường suyên phát ra khí độc, chung có thể khiến người dùng bị bệnh, và trong một số chân hợp, chúng thực sự khiến người ta bỏ mạng. Ai mà giảm bỏ tiền giá mô một chức máy có thể biến cân bếp nhà mình thành phòng hơi ngạch. Nhưng năm 1927, General Electric tùng giá một sản phẩm thấy đổi tất cả. Tủ lạnh Moritor Top, đây là bước ngoặt, chết tủ lạnh này an toàn hơn nhiều soviet cap model trước, nó có thể làm lạnh xuống dưới mức đón bằng, và quan trọng nhất nó không nguy hiểm chết người nữa. Như một cảnh cửa vừa mở ra, 56 công ty khác lập tức bắt đầu phát triển các model tủ lạnh của riêng họ. Joe D. Thompson nhìn thấy cơn sống thân đang đến, ông hiểu rằng theo cách thế giới đang vận hành, tủ lạnh sẽ sớm thấy thế sửa nước đá. Nếu họ không tiền hóa, không trở thành một thứ gì đó khác, họ sẽ phá sản. Nhưng tiền hóa thành cái gì, câu trà lời đến từ một người không ai người tới. Phần hai, ý tưởng đột phá. Giờ chúng ta hại đến với một nhân vật khác có tên Johnny Jefferson Green, không là quản lý có 1 trong 16 chi nhánh nước đá của softland tại quực Dallas. Johnny dễ mến, biết là nghe nên được khách hàng vô cùng yêu quý. Như không chỉ có vậy, Johnny còn có một thảo quen nhỏ, một chi tiết tưởng như không quan trọng, nhưng sẽ thay đồ lịch sử bán lẻ bãi mãi. Khi cái hàng đến mua nước đá, Johnny mời họ ăn dở hấu miễn phí và uống nước trong lúc trở đợi. Đơn giản như vậy thôi, một trút dừa hấu, một chai Coca-Cola, một đức là để khách hàng cảm thấy dù chi ở sửa nước đá có 5-20 phút, khoảng thời gian đó cũng trở nên dễ chịu và đáng nhớ. Rồi tới một ngày, có một vị khách đưa ra một yêu cầu bất ngờ. Người này muốn mua vài chai Coca-Cola vì đã quyên gái cửa hàng trên nương vệ. Sau đó, vị khách còn hỏi liệu có thể mua luôn cả một quả dứ hấu hay không? Và sẵn sàng trà tiền cho nó. Johnny dừng lạc, đây không phải là việc của sửa đá lại, họ bán nước đá, không bán nước ngọt hay chai cây. Nhưng trong khoảng các đó, một bóng đen ý tưởng bật sáng trong đầu Johnny. Một lựa khách hàng cổ địch và người ta sán sàng trà tiền cho thư khách ngoài nước đá. Tại sao không? Giáo dịch đầu tiên không phải nước đá tại một sửa đá lại sau phần đã diễn ra như thế. Từ những lần mua bán đầu tiên này, Johnny tự hỏi, tại sao không bán thêm các mặt hàng thư phẩm khác tại sửa nước đá. Khách hàng đã có sán ở đây, họ đang chờ đợi, họ có tiền trong tuyết. Johnny bỏ tiền thú ra, đầu tư và một vài bán hàng thiết yếu như sửa, trứng, chai cây và bán đầu bán cho khách hàng để mua đá. Duelng số tăng, như câu tăng và Johnny nhận ra ông không thể tự mình đá bứng được nữa, ông cần nói chuyện với tưởng này về sếp. Khi gặp Johnny Thomson, Johnny chừng bày doanh số tuần vừa qua, đó không chỉ là tiền từ đá lại, mà còn từ sửa, trứng và chai cây. Ông để xuất Thomson tài chợ mùinh tạp hóa này để đổi lấy mút phần lợi nhận. Vì bản thân Johnny không đủ tiềm lực để mùi mình đá bự ứng được ngu cầu đáng tặng, Johnny Thomson bán khoan, đây là điều chưa từng có, bán cả tạp hóa và nước đá trong cùng một địa điểm, nghe vừa đến rồi vừa thiền tài. Nhưng Thomson cũng biết rằng nếu công tin nước đá nhỏ bé này muốn tồn tại lâu dài, họ phải làm điều gì đó khác biệt, cuối cùng, ông đồng ý thử nghiệp. Y tưởng bán tạp hóa khi công việc chính của bạn là bán nước đá nghe có vẻ hợp lý trên giới, nhưng trong thực tế, đó là một canh bạc đầy rủ giò, tại sao y, vì niềm tin, người ta tin tưởng bán nước đá, đó chỉ là nước đá mà thôi, không có gì phức tạp, nhưng họ không nhất thiết phải tin tưởng bán bán những mặt hàng giấy hồng như thiệt, trứng và sữa, đó là những thứ có thể khiến ra đến họ bị ngộ động nếu không được bảo quản đúng cách. Nhưng có một điều khiến ý tưởng này trở nên hấp dẫn đến khó cưỡng, nếu khách hàng có thể mua tất cả những thứ đó cùng một nơi, trong lúc mua đá lại, họ sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, và nếu họ sáng sáng mua đây vì sự tiện lợi, họ có sáng sáng trả thêm tiền cho sự tiện lợi đó hay không. Thomson hiểu điều đó, trong khi Sony đang bán hàng với giá thị trường, Thomson quyết định tăng giá, ông đánh cược rằng khách hàng sẽ chấp nhận trả cao hơn để được mua sáng ngay cùng một địa điểm. Đây là khái niệm mà sao này chúng ta gọi là phía tiện lợi, convenience premium, một khái niệm hoàn toàn mới vào những năm 1920. Sau tháng sau, Thomson đến Tham Sony Green để xem kết quả, và Sony đưa cho một khoản tiền chỉ xá 1.000 USD đó là phần lợi nhận của Thomson từ việc bán tạp hóa. 1.000 USD năm 1920, con số này tương đương hơn 1/3 mức lương cảnh năm của Thomson. Trong chưa đây 6 tháng, từ việc bán sữa, chứng và trái cây bên cạnh nước đá, Thomson nhìn thấy một tương lai xa hơn. Đây không chỉ là một thỉa nghiệm nhỏ để kiếm thêm chút tiền, đây có thể là giải pháp cứu sống cả công ty và thế là ông hành động. Thomson rất kênh công ty vào việc mở dọng hoạt động tạm hóa. Những gì Sony đã làm, Thomson nhân dọng dọt toàn bộ 16 sửa nước đá của mình, họ thêm kệ hàng, họ mở dọng lên 12 mặt hàng thực phẩm. Joe D. Phomson đang đặt cực lớn, cứ hàng của Sony có thể là một chờ hợp ngoại lệ, một thiện tượng đơn lẻ, nhưng ông sáng sàng đánh cược. Thú vị thầy đây chính là mầm mấm đầu tiên của cái mà sau này chúng ta sẽ nhìn vào và nói, đó là cứ hàng tiện lợi. Nhưng sự phấn khích nhanh chóng bị dập tắt. Bạn thấy đây, các sửa làm đá không chỉ bàn đá cho các hộ gia đình, một phần lớn dân thu của họ đến từ việc bàn đá lạnh cho các cứ hàng thực phẩm, nhưng nơi cần đá để bảo quản hàng hóa của mình. Công nghệ làm lạnh lúc đó vẫn còn mới và rất đắt đỏ, nhiều cử hàng tạp hoa nhỏ vẫn phụ thuộc và đá, và họ mua từ ai, từ Joe D. Phomson. Nhưng giờ đây Joe D. Phomson, người họ muốn được đá từ bao lâu này lại đăng bán tạp hoa. Ông người đang cạnh tranh chức tiếp với chính khách hàng của mình. Các cử hàng tạp hoa vẫn nộ, và họ quyết định rồi bỏ Phomson. Tiền kiếm được từ bán tạp hoa không đủ bú đáp cho việc mất những khách hàng lớn này. Phomson đã vô tình chọc dẫn những khách hàng quan trọng nhất, đây công ty vào rủi do còn lớn hơn trước. Điều ông nghĩ có thể kiểu công ty, khoa ra lại là thứ đăng đưa nó đền phá sản, năm 1928 Joe D. Phomson vừa mất những khách hàng đã lạnh lớn nhất, tiền kiếm được từ tạp hoa lại không đủ bú đáp. Hầu hết mọi người sẽ lùi bước, nhưng nhận lại có thể từ bỏ ý tưởng tạp hoa và sinh lỗi như khách hàng cu. Nhưng Phomson không phải là hầu hết mọi người. Thay vì chuẩn bước, ông bắt đầu suy nghĩ về những cái khác có thể bán được, làm sao để có thật nhiều khách hàng người tạp cần những gì. Và đột nhiên, ông nhìn thấy một loại hình kinh doanh mở ý đang xuất hiện khắp nước Mỹ, chạp sẵn. Trước đây, khi bạn muốn đổ sáng cho xe hơi, bạn phải để những cử hàng trên biệt. Sẵn được được trong những thùng gần 20 liit, bạn dùng phéo để đổ tình thùng và xe, dịch viên phức, thiếu xe xe và nguy hiểm. Nhưng giờ đây, bạn có thể lái xe để một chạp sẵn và để nhân viên đổ đấy biên. Và đến cuối những năm 1920, gần muốn ngửa số hộ gia đình Mỹ đã có ô tô tăng từ chỉ 20% vào đầu thập kỳ. Phòng Sình nhìn ra rù hơn đó, ô tô đang tham nhập sau ở đời sống người Mỹ, và ông ý, đây sẽ là bước tiếp theo. Nhưng truyền đổi, sửa nước đa thành chạm sàng là 1 canh bà khổng lồ, sàng rất khác với đá lại, và thực tế, nó có thể rất nguy hiểm để không được sửa lý đúng cách. Phòng Sình sẽ hợp tác với các nhà điều anh chạm sàng trên nghiệp, và chi phí sẽ tương đương với nửa chiếc đô la theo giá hiện tại để lắp đặt chụp quân sàng tại năm cử hàng. Phòng Sình đánh cực lớn với ý tưởng này, điều thú vị với Joe D. Phòng Sình lóng nhìn mọi mỗi đe dọa như một cơ hội. Nằm tiếp theo, khi việc xửa ô tô tiếp tục tăng, ngay càng nhiều khách hàng cần sàng trọng sàng lên. Giờ đây, người ta có thể dừng lại để đổ sàng giống mua tạp hóa cùng lúc, hoặc ngược lại, ghế mua tạp hóa và tiện đổ sàng luôn. Sự mất mát của những khách hàng củ giờ đây cho đàn kí ức xa sôi. Bà nếu bạn nghĩ về điều này, trong thời đại hiện tại ở Mỹ, không ai có thể hiện dung một chạm săng mà không có cử hàng tiện lợi hai nhà thuốc đi kèm. Y tưởng đó bắt đầu từ đây, Joe D. Phòng Sình và Softland. Năm 1929, Phòng Sình bắt đầu mua lại các sưởng đã lạnh cảnh tranh và tranh vị cho chúng chụp bơm sàng, từ 30 để điểm. Ông đang nhằm đến thêm 30 chủ khác nữa, mọi thứ rất là quan. Trong thập kỳ tiếp theo, Phòng Sình tiếp tục thêm các sản phẩm mới, và có một sản phẩm cho tành sức khút không thể thiếu cho trải nghiệm cử hàng tiện lợi. Không gì khác ngoài bia. Đó là thời đại suy thoái. Người ta muốn uống để quyền đi những lũ thích bạc. Nếu bia có sẵn ở đó, họ sẽ mua. Người ta bắt đầu phát hiện ra họ có thể mua một trai bia mát lạnh trên đường về nhà. Và khi họ vào mua bia, họ phát hiện ra còn vài món khác cũng có thể đi theo họ về nhà như đồ hộp, quái tây chiên, kèo hay bánh cuy. Cơ bản là mọi nhu cầu về thức gan vào đồ uống bản có thể nghĩ đến. Nhờ doanh số bia, Phòng Sình mở động kinh doanh lên 75 cử hàng khắp Texas, một thập kỳ sau khi đưa ra quyết định táo bạo. Tạp quá giờ đây đã vượt qua nước đã để cho thành sản phẩm bán chạy nhất của công ty. Phần 3, Nguồn Cốc Cái Tên xe bán 11 và mở dọc toàn quốc. Đến đầu nhớ năm 1940, Phòng Sình giờ đây đã điều hành một công ty với doanh số hơn 1 triệu đô la mọi năm, và ông áo mạnh với việc phát triển nó lớn hơn nữa. Nhưng sau khi thể trên thứ 2 cái thúc, một mối đe do à lớn xuất hiện. Nước Mỹ hậu chiến, chừng kiến sự da đời của một dạng địa điểm mang tên siêu thị. Chước đây, bạn phải mua nhiều nơi khác nhau nhưng đột nhiên siêu thị có tất cả những gì bản cần. Cái thị, thực sự cho thành một khái niệm mới, và đó là vấn đề. Phòng Sình có không dán kể rất hạn chế, nên ông chỉ có thể mang ngột hoa khai nhãn hiệu mỗi loại, nhưng siêu thị có thể mang tất cả các nhãn hiệu. Và họ có thể mua về số lượng khổng lồ, nên họ có thể bán về giá thấp hơn bất kỳ ai. Đây là mỗi đe giọa chức tiếp đến mù hình kinh doanh của Joe đi Phòng Sình, ông cần một thứ gì đó mang bản sắc riêng. Sau thị trình thứ hai, có nhiều việc hơn để làm, người ta dành nhiều thời gian hơn tại nơi làm việc, có cả tối, có cả sáng sớm, rơi làm việc giao giải cho thành chuẩn mực. Nhưng ở siêu thị, rơi hoạt động vẫn là từ chính rất sáng đến năm giờ chiều. Trong nhiều bối tối, khi các cửa hàng của Phòng Sình chuẩn bị đón cửa lúc 8 giờ, không biết khác hàng chạy đến trong tình trạng hối hả. Những người này vừa tan cá làm và chỉ cần mua sữa và bờ, họ đã chạy đua từ chỗ làm đến đây và sáng sáng chả thêm tiền biết là mua được hàng. Joe đi Phòng Sình nhận ra một điều quan trọng, người ta đang lao động theo những ca làm việc khác nhau, nhưng họ vẫn cần một nơi để mua tạp hóa, và những giờ hơi muộn, họ không có nơi nào để đi, ông nhìn thấy cơ hội. Joe đi Phòng Sình quyết định rằng, với việc người ta bận rộn hơn và làm việc nhiều giờ hơn, ông cần mọi cửa hàng của mình mở cửa 16 tiếng mỗi ngày, tức là mở cửa từ sáng sớm cho gần như đến nửa đêm, quốc thể là từ 7 giờ sáng đến 11 giờ đêm. Ngày này, chúng ta có thể thấy đây là bình thường, nhưng mà thời đó, chứ hay giám nghĩ và quan trọng hơn là giám làm điều này. Các doanh nghiệp khi ấy mở cửa từ khoảng 8 giờ sáng đến 6 giờ tối là cùng, nếu bạn có nhà hàng, bạn sẽ đóng cửa 7 hoặc 8 giờ tối muộn nhất. Nhưng mở cửa quá chín giữa tối, cho bất kỳ doanh nghiệp nào, chưa từng có tiền lệ. Phòng Sình không chỉ muốn cấp dịch vụ này, ông muốn đảm bảo không ai quyền giá trị của nó, vì vậy ông sẽ làm điều gì đó rất táo bạo. Ông sẽ khắc dơ mở cửa mở ấy ngay vào tiên công ty, ngày 6/1/1946, cho đi Phòng Sình đổi thứ nghiệp 75 cửa hàng của mình khắp Texas với một cái tên sẽ trở nên nổi tiếng toàn cầu và đông nghiệp với sự tiện lợi, 7/11. 7/11 dần có được lượng khách hàng trung thành, vì giữ đàn sáng muộn hơn đối thủ. Người tại yêu thích sự tiện lợi có thể chạy đến cửa hàng để mua những thứ thiết yêu và ngoài giờ. Bạn mua đang nhẹ lúc người giới điểm, các cửa hàng tạp hoa đống cửa lúc năm giờ chiều, bạn sẽ đi đầu, đương nhiên là 7/11. Đến đầu những năm 1990, Phòng Sình cảm nhận thời điểm đã chín mùi để mở rộng dàng ngoài Texas. Có một mạng lưỡi đường bộ và cao tóc nhộn nhịp, ai cũng đang di chuyển, họ bắt đầu đặt 7/11 tại các lối ra cao tóc, ở những nơi người ta đang lại xe. Cần lưu y rằng, đó là trước thời bụng nổ thức ăn nhành, mạng trò nổs vẫn chưa thực sự tìm giá các mở rộng và những quyền, không cổ bố mát, không một cây mót. Mùi hình kinh doanh này là một mùi hình khá dễ nhân giọt, chi phí ra nhập không khó khăn, các toa nhà khá đơn giản, không cần nhiều nhân công để vận hành. Vì vậy, đây là một mùi hình rất thiệu quả. 7/11 là một trong những trội bán lẻ toàn quốc đầu tiên có thể ở khắp bộ nồi. Đến năm 1988, 7/11 đã phát trên từ 80 để điểm ở Texas lên đến 300 cử hàng khắp Corridor, Maryland, Virginia và Pennsylvania. Giờ đây, họ thút khách hàng với nhiều loại hàng hòa hơn nữa. Nó bắt đầu trong giống như siêu thiện mini mà bạn có thể bước vào ngày nay, phải gì cũng có, giống như một chút của mọi thứ. Với 300 cử hàng trong tay, Charlie Thompson nhìn vào những gì họ đã xây dựng với những tự hào. Nhưng ông cũng nhắc nhiều mọi người rằng, đừng có dây phút nào nghĩ rằng như thế là đủ. Siêu thiện đang mở sở mỗi ngày và thể hệ tiếp theo sẽ phải đưa công ty tiến lên. Thompson bắt đầu nhìn vào việc xây dựng dựa trên thành công của mình trong khi hướng dẫn con tra tròn. Trôn thực sự bắt đầu làm việc từ khi có nhỏ theo cây gần như giống hết Charlie. Ông bắt đầu từ chuồng ngựa, bà tra ông bắt con trai mình phải tự chứng tỏ, có rất nhiều áp lực đặt lên Trôn. Ông biết rằng, để một ngày nào đó, bản thân ông sẽ phải theo bước trên tiền phòng của tra, và đó là trách nhiệm vô cùng lớn phải gánh phát. Phần 4. Thế ế mới và sự đột phán. 50.900 xó 1, sau gần nửa thế kỳ lạc đạo, người sáng lập có tầm nhìn của Seven Eleven. Charlie Thompson quá đời gì ông thường. Ông để lại một đề chế, một thứ nghiệm đang dần với lên thành biểu tượng và một người con trai phải gánh phát tất cả. Trôn Thompson bước lên vị trí trủ tịch với gánh nặng hồng lùa trên vai. Trà ông đã phát mình ra lợi hình bán lẻ chưa từng tồn tại. Ông đã biến những sự nước đa thành người hàng tiện lợi, biến trạm sang thành nơi mua sắm, biến biến lạnh thành sản phẩm siêu cảnh tranh. Giờ đây, Trôn phải chứng minh mình sửa đàn với gì sản đó, nhưng thế giới bên ngoài không chờ đợi. Thành công luôn kiểu theo những cái bát chước, mùi hình kinh doanh của giá điên ngông, dừa đã bị sao chép bể hàng loạn đối thủ cảnh trang khắp đất nước. Cabellars ở Texas, Liu General ở Florida, đặc biệt, Sir Cocay đang bánh trưởng từ Arizona. Gần như mỗi các phố đều có một người hàng tiện lợi. Vấn đề không phải là họ làm tốt hơn Seven Eleven. Bản chất là họ cũng chẳng cần phải làm tốt hơn, tất cả đều bán những thứ giống nhau, sữa, trứng, bánh kẹp, săng. Nếu Seven Eleven ở bên này đường và Sir Cocay ở bên kia, khách hàng chọn bên hà cũng được, đó là lý do Seven Eleven đang mất thị phần từng ngày. Các nhà đầu từ hoang mang, với họ, công ty chính là cho đi phòng xinh, và cho đi đã không còn nữa. Trôn hiểu ông cần làm điều gì đó táo bạo để chấn an cổ đông, và ông đưa ra một lời hứa đến rồi, một tỉ đối đã văn số. Vào thời điểm đó, chưa có nhà bán lẻ nào trên nước Mỹ đàn được con số này, cảm kết nghe như chuyện việc tưởng. Nhưng lời đã nói ra, rơi chôn phải tìm cách biển nó thanh hiện thực. Ông cần một sản phẩm độc quyền, thứ gì đó khiến khách hàng phải chọn Seven Eleven, thay vì bất kỳ cửa hàng nào khác. Và câu chả lời đến từ một doanh nhân thách bại ở Kansas trên Omar Netflix. Omar Netflix đến từ một gia đình nông doanh nghèo khó và bản thân ông cũng chẳng phải tiên tài kinh doanh gì cả. Ông tương thử sức với một cửa hàng kem và thách bại cây đắng. Sau đó, Omar thử sức với việc kinh doanh một khách sạch và kết quả cũng chẳng hổ chút nào. Giờ thiếu năng bật lộn với một vấn đề nhận quyền ở thị trấn nhỏ Kansas. Và rồi trong cái nắm của một hai Kansas, lại thêm một thử thách nửa so điện. Tủ lại nước ngọt của Omar bị hồng. Khách hàng nắng rất cấu kỳn bị không ngọt lại. Omar tuyệt vọng, trong cơn bôi giối, ông nèm mấy trái nước ngọt vào tủ đông để làm lại nhanh. Khi lấy ra, ông phát hiện ra điều bánh ngờ, nước ngọt đã đông thành một thứ hỗn hợp xin xét kỳ lạ. Không phải dạng đá, không phải dạng lọng, nó ở đâu đó giữ hai thứ kia. Omar nghĩ chắc chẳng ai muốn uồn thử này, nhưng không hề khách hàng mế mình nó, vị ngọt mắt lại tàn trên đầu lưới theo cách mà không loại đối nào có thể tải tạo. Omar nhanh chống trở thành ông chù của cơ hạng măng tên Terry Queen bán trạy nhất điều bàn. Tuy nhiên, vấn đề là Omar không thể cứ bỏ trái vào tủ đông ngái. Ông cần một cộ máy có thể tạo ra độ đặc hoàn hảo đó một cách nhất quán. Vậy là ông tự chế một chiếc. Omar may mò với hệ thống điều háo tồ, kết hợp với nguy lì máy cam hem. Sau nhiều lần thử nghiệp, ông tạo ra được một thiết bị có thể làm lại nước ngọt đến đúng nhật độ xin xét mà không đông cứ hoàn toàn. Ông gọi sản phòng của mình là IC. Nhưng Omar chỉ có một cửa hàng nhỏ khán sát. Ông cần một đối tác lớn để đưa IC ra toàn quốc và ông biết chính xác đến có cửa hai. Năm 1.965, Omar Netflix bước vào văn phòng John Thompson với một chiếc máy IC. Ông để xuất đặt những chiếc máy này trong mỗi cửa hàng 7.11 trên khắp đất nước. John bàn đầu hoài nghị, ông không thực sự hiểu nước ngọt siêu lạnh thì có gì đặc biệt. Nhưng rồi ông nếm thử, cảm giác không giống như bất cứ thứ gì ông từng uống chiếc đây. Không phải sự lắc béo ngay, cũng trang phải số ra cô gà, đây là thứ hoàn toàn mới, mắt lại tàn trái trên lưới ngọt mà không gây ngán. John muốn đốc quyền ngay lập tức, nhưng Omar lắc đầu, ông đã bán IC cho nhiều nơi khác rồi. Tuy nhiên vẫn còn một yêu đái, nếu 7.11 mua máy, họ được quyền đặt tiên riêng cho sản phẩm. Với bộ máy marketing của 7.11, John có thể biến thứ đủ uống này thành biểu tượng. Người ta sẽ quyền IC từng tuần tại họ chỉ nhờ đến cái tiên mà 7.11 đặt cho nó. Vấn đề là đặt tiên là gì? Năm 1.966, 7.11 tung ra sản phẩm mới, với cái tiên bắt nguồn từ âm thành khi bạn hút nó có hút. Slurpy, trong tiếng Anh, Slurp, Mieu Tả và Tiến Si dụp, soot suat khi người ta nuống. Hai tưởng tuận thế này, một cât đầu uống màu sắc sắc giữa như câu vòng, lạnh đến mức làm bút rằng, bắt sánh vừa đủ để bạn phải hút mạnh lên mới có thể dùng được. Khi chạm vào lưới, nó tan ra từ từ, giải phóng vị ngọt mắt lạnh làm toa khắp miệng. 7.11 hiểu rõ ai sẽ mê mình sản phẩm độc nhất vô như này, không ngay khác ngoài giới trẻ. Thế hệ baby boomer đang bước vào tuổi thiếu niên, họ có tiên tiêu vặt, họ thích những thứ mới lạ, họ cần một nơi để tụ tập. 7.11 bến cứ hàng thành điểm hẹn của tuổi tin, những chết cốc Slurpy được thiết kê với một sắc bắt mắt, cứ hàng mở đến 11 giờ đêm khá muộn vèo sinh trong học thời đó, 7.11 gần như trở thành quán bar dành cho thiếu niên, chỉ khác là thấy vì có diệu, họ có Slurpy, Nam đầu tiên, Slurpy mang về 500 triệu đô la doanh số. Cho đến ngày nay, nó vẫn là một biểu tượng văn hóa tại Mỹ, người ta lái xe khắp thành phố San Luong Caffeine bản dưới hạn, trẻ em mê mình ngay từ cái tiền, nhiều người bạn nhớ làng đầu quán Slurpy như một kỳ niệm tuổi thơ không thể quyền. Trở lại với Trôn Phóng Sơn, 500 triệu mới chỉ là nửa đường, ông đã người với các cổ đồng con số 1 tỷ, và ông cần thêm những ý tưởng đột phá khác này dữ lời. Lần này, ý tưởng không đến từ một nhà phát miên bến ngoài, nó đến từ chính một cử hàng xe vân 11. Phần Nam, café mang đi 7 ý tưởng bích cộp. Một quản lý cơ hàng xe vân 11 bắt đầu truy đến việc khách hàng của ông đến rất sớm, họ mua sàng lấy vài món đồ dù vụ phạm đi làm. Ông nhận ra họ đang thiếu thứ gì đó, đúng vậy, là café. Và những năm 1960, dù rất yêu café, nhưng người Mỹ chỉ có thể uống ở hai nơi, tại nhà hoặc ngồi trong nhà hàng, không ngay nghĩ đến việc cầm cốc café đi trên đường hay uống trong xe. Chủ cơ hàng xe vân 11 này quyết định thử nghiệp, ông chuẩn bị một bình café nóng ngay quay, rất nhanh cho khách để họ mang đi, do các làm khá thu sơ khi cốc bằng biệt cứng mọng, không còn nắp nên cả phê nóng dễ đồ giá tay, như khách hàng vẫn mua. Tiên tức lan đến Trôn Phóng Sơn, ông đến tận nơi xem xét, Trôn thấy ngay bán đề, ý tưởng tốt, những thực hiện chưa đủ tình tế. Cốc biệt cứng không giữ nhiệt, không còn nắp nghĩ là không thể uống trong xe, đây là sản phẩm được làm như một suy nghĩ thóng qua, không phải một chiến lực kinh doanh nghiêm túc. Nhưng Trôn nhìn thấy tiệm năng khổng lồ, người Mỹ đang dành ngày càng nhiều thời gian trong xe hồi, đi làm, đưa con đi học, chạy việc vặt, họ cần kha phê, nhưng không có thời gian ngồi xuống uống, và xe vân 11 có thể giải quyết vấn đề đó. Trôn quyết định phát triển hệ tổng kha phê mang đi trên nghiệp cho toàn bộ chối cơ hàng. Cuối những năm 1960, xe vân 11 cho giá mắt cốc sốt có thương hiệu đầu tiên trong lịch sử dành riêng cho kha phê mang đi. Câu dữ nhật tốt, có nắp đệ kiến, thiết kế vừa vạn về giá đợi công trong xe hồi, là đầu tiên, người Mỹ có thể uống kha phê mọi lúc mọi nơi. Ngày này, khắp nơi đều có những quán kha phê về những cốc độc đáo và nắp dễ thương cùng những giá đợi kiện lợi. Thật thú vị khi biết rằng kha phê mang đi không hề được bắt đầu ở Starbucks, há một chối kha phê nổi tiếng nào khác, nó thực sự được bắt đầu ở xe vân 11. Nhờ kha phê mang đi, doanh số của xe vân 11 tăng vọt, và rồi Trôn Phong dần làm được điều mà ai cũng nghĩ là không thể, ông đã được một tỷ tuo là doanh số hàng năm. Lời hứa đến rùa năm nào, rùa đã thành hiện thực, Trôn đã trứng minh ông thường thuyền phú của trà minh, khả năng nhìn thấy những gì người Mỹ cần trước khi chính họ nhận ra. Trôn đồ tiền vào kế hát mở rộng, 50.968, 80.000 cửa hàng, 50.970, 50.000 cửa hàng tốt độ tăng trưởng trong mặt. Những cửa hàng mới được thiết kế hiện đại hơn, anh sáng tốt hơn, bụt chí thông minh hơn, khách hàng vào, lấy đồ, thanh toán và ra trong vài phút. Nhưng tăng trưởng nhang luôn có cái giá của nó. Trong khi tiền đồ và xây cửa hàng mới, những cửa hàng cụ bị bỏ quyền, thiết bị lỗi thời, không dán trật chội, lối thủ mời với cơ sở vật chát hiện đại hơn bắt đầu dành khách. Và tại một trong những cửa hàng cụ kỹ đang chật vật cạnh tranh ấy, một quản lý tuyệt vọng sắp vô tình tạo ra sản phẩm mang tính biểu tượng tiếp theo của Seven Eleven. năm 1976, tại năm California, trường cửa hàng Dennis Pots đang đối mặt với thực tế vũ phản. Giang số các cửa hàng Seven Eleven trong khu vực của ông Suo Giảm, tinh đồn Sao Thái Lan Chuyền, Pots cần tìm cách cư lấy công việc của mình và nhân viên. Rồi một ngày, đại diện của Coca-Cola gái qua với một đề nghị kỳ lạc, người đại diện được cho Pots một thùng công giấy cỡ lớn, dung tích gần một lýt mỗi Cốc. Pots nhìn chúng quay vẻ hoài nghị, và thời điểm đó, một công nước ngọt tiêu chuẩn chỉ khoảng 188 ml, bằng một lôn nước ngọt nhỏ ngày nay. Cốc mà Coca-Cola đang đề nghị lớn gấp 5 lần. Ai mà uống hết từng đó nước ngọt, Pots nhị đây là một ý tưởng lũ biệt, kỳ quặc không ai cần một số nước ngọt cả. Nhưng ông đạt tuyệt vọng, cư hàng cần thứ gì đó khác biệt, thôi kệ, cứ thử xem sao. Bài tuần sau, điều bất ngờ xảy ra, doanh số nước ngọt tại các cửa hàng của Pots tăng Vọt, khách hàng không chỉ mua những công khổng lô đó, học quay lại mua tiếp, ngay này qua ngày khác. Lần này, tinh tức cộng sớm lan đến chú sở chính, truyên Phóm Sinh xem xét và nhận ra tiềm năng, nước ngọt cơ lớn có thể trở thành sản phẩm đặc trưng tiếp theo của 711. Nhưng ông không muốn chỉ bán công nước ngọt to, 711 cần một cái tên, một thương hiệu, thứ gì đó khiến người ta nhớ máy, giống như Slopey, đợi ngũ marketing ngồi lại với nhau, Slopey thành công về cái tên gợi lên hành động. Bạn không muốn Slopey, bản thúc nóng tâu ngũ tượng thành đặc trưng, với mấy công nước ngọt không lô thì sao. Khi cả một cấp to như vậy, bạn không nhắc từng ngũ nhỏ, bản tu, nóng, uống từng ngũ lớn, phải rồi. Biết cộp, nghĩa là ngũ lớn, đó chính là một cái tiền hoàn hảo. 5.1976, Biết cộp chính thức giả mắt, gần 1 lý nước ngọt trong một công duy nhất, vui giá chỉ nhìn hơn một chút sau bài công nhỏ thông thường. Khách hàng nhìn vào và nghị, giá trị quá tốt sao có thể bỏ qua, không ai thực sự cần gần 1 lý nước ngọt, nhưng khi thấy mình được nhiều hơn mà chẳng tốn bao nhiêu, ai cũng muốn mua, đó chính là sự tài tình ở sau 1 lý Biết cộp, không bán nước ngọt, nó bán cảm giác siêu lời. Trong 5 năm tiếp theo, doanh số nước ngọt của 7 11 tăng gấp bố lần, cắt chội thức ăn nhanh lập tức chú ý. Mắt Donalds tôn gia phiên bản Super Size cho nước ngọt, hoài tay chiền. Burger King, Wendy's, Thèo Sau, cả ngang công nghiệp thức ăn nhanh bước vào cuộc chạy đua phóng đại kích cỡ. Biết cộp, khởi đầu một chế lý tiêu dùng mới, lớn hơn là tốt hơn, nhiều hơn là đáng giá hơn. Từ một thùng cốc mà cô cacola gần như phải app Dennis Pots nhất, Biết cộp cho tánh biểu tượng của văn hóa tiêu dùng mỹ. Và vì đây chính là 7 11 bạn có thể mua nó bất cứ lúc nào, sáng sớm, nửa đêm, 7 ngày một tuần. Phần 6 thành công và di sản. Đến giữa những năm 1980, Trôn Phóng dần không còn điểm dân số theo năm nữa. Ông điểm theo quý, một tỷ đô la mũi 3 tháng. Từ thời đầu khiêm tún là một nhà khó bạn đã lại ở Texas, 7 11 giờ đây trải dụng khắp thế giới với trên 80.000 cử hàng nhiều hơn bất kỳ nhà bán lẻ nào khác. Câu truyện của 7 11 không chỉ là câu chuyện kinh doanh, đây là câu chuyện với các nhìn thấy cơ hội dự khùng hoàng. Trô đi Phóng dần đừng chất sự sụp đổ của ngành công nghiệp nước đá. Tụi lãnh gia đình sắp xóa số toàn vụ ngành nghe của ông, thấy vì bỏ cuộc, ông nhìn thấy tương lai. Người ta sẽ trả tiền cho sự tiện lợi, sẽ hơi sẽ thấy được các người mỹ sống, rơi làm việc sẽ gó giải và người ta sẽ tình mua sảm vào những lúc không ngài khác phục vụ. Và quan trọng nhất, không chỉ nghĩ, ông thực sự hành động. John Thompson tiếp nấu di sản và ngồi lời hừa táo bảo và hàng loạt sản phẩm lột pháp. Scorpie, cafe mang đi, big cop, mỗi đổi mới được xuất phát từ một nguyên tạc đơn giản, hiểu khách hàng tần gì trước khi chính họ nhận ra. Và hãy nhớ tới những người biện thường đã có phần viết nên lịch sử này. Omonet League với chức tủ lãnh hỏng đã vô tình tạo ra công thức cho Scorpie. Dennis Potts, với năm trong các cấp khổng lồ mà không ai muốn, đã khai sinh ra big cop, 2 ngay từ thua sơ khai. John Green, với những lát dừa hầu miễn phí đã khởi đầu cho khái niệm cửa hàng tiện lời. Những người tưởng tưởng trường điên rô từ những người chẳng ai nhớ tên. Nhưng đó chính là cách lịch sử được viết. Không phải trong phòng hộp sáng trọng, hay trong bản kế hoạch hoàn hảo. Mà trong những khoảng khắc đời thường khi ai đó giám hỏi tại sao không. Lần tới, khi bạn dừng lại một cửa hàng tiện lợi lúc mềm một giới đêm để mua một trái nước, một ít đồ ăn hay một vài món đồ dùng cả nhân. Hãy nhớ rằng trả nghiệp lời giả này không phải lúc nào cũng tồn tại. Nó bắt đầu từ 7-11, từ mưa người đàn ông sắp thất bại thịt sát. Người nhìn thấy tương lai cho một khôi đá lạc đàn tàn. Thì vọc các bạn sẽ thích video là này. Đừng quay lại, share và subscribe hộp chúng mình. Nếu các bạn thích những nội dụng nhìn trên, thì hãy đăng nhật vào SpyRoom.com để tìm lúc thêm. Mình là về đành, Xin chào và anh gặp lại.
Podcast Summary
Key Points:
7-Eleven bắt nguồn từ mô hình cửa hàng bán đá (Ice House) tại Mỹ vào những năm 1920, khi công nghệ tủ lạnh gia đình bắt đầu đe dọa ngành kinh doanh này.
Joe C. Thompson và nhân viên John "Johnny" Green đã có ý tưởng đột phá
Để tồn tại sau khi mất khách hàng bán buôn đá, Thompson chuyển đổi mô hình bằng cách thêm trạm bơm xăng, tận dụng sự bùng nổ của ô tô và nhu cầu mua sắm ngoài giờ, từ đó định hình nên cửa hàng tiện lợi hiện đại.
Tên 7-Eleven ra đời năm 1946, phản ánh giờ mở cửa mới (7 giờ sáng đến 11 giờ đêm) để phục vụ khách hàng bận rộn, một khái niệm cách mạng thời đó.
Dưới sự lãnh đạo của thế hệ sau, 7-Eleven mở rộng toàn quốc, đối mặt với cạnh tranh bằng cách phát triển sản phẩm độc quyền (như Slurpee) và liên tục đổi mới, trở thành chuỗi cửa hàng tiện lợi lớn nhất thế giới.
Summary:
Lịch sử của 7-Eleven bắt đầu từ những cửa hàng bán đá (Ice House) tại Texas vào thập niên 1920. Khi tủ lạnh gia đình an toàn ra đời đe dọa ngành kinh doanh này, chủ sở hữu Joe C. Thompson và quản lý Johnny Green nhận thấy cơ hội từ việc khách hàng sẵn sàng mua thêm thực phẩm như sữa, trứng khi đến mua đá.
Họ thử nghiệm bán kèm các mặt hàng tạp hóa với mức giá cao hơn vì sự tiện lợi, khái niệm "convenience premium" đầu tiên. Dù ban đầu mất khách hàng bán buôn đá, Thompson không từ bỏ. Ông chuyển hướng bằng cách tích hợp trạm bơm xăng, tận dụng làn sóng sở hữu ô tô và nhu cầu mua sắm ngoài giờ làm truyền thống.
Năm 1946, ông đổi tên chuỗi thành 7-Eleven, phản ánh giờ mở cửa dài chưa từng có (7h sáng - 23h đêm) để phục vụ người lao động bận rộn. Mô hình này phát triển mạnh, thêm các mặt hàng như bia và mở rộng khắp nước Mỹ. Đối mặt với cạnh tranh từ siêu thị và các chuỗi tiện lợi khác, thế hệ lãnh đạo tiếp theo đã đổi mới bằng sản phẩm độc quyền như Slurpee và mở rộng toàn cầu, biến 7-Eleven từ một cửa hàng bán đá thành đế chế bán lẻ tiện lợi hàng đầu thế giới.
FAQs
7-Eleven là chuỗi cửa hàng tiện lợi toàn cầu, với số lượng chi nhánh nhiều hơn cả McDonald's và Starbucks cộng lại. Nó bắt nguồn từ một cửa hàng bán đá lạnh ở Texas và đã phát triển thành mô hình tiên phong trong ngành bán lẻ.
7-Eleven khởi đầu từ một cửa hàng bán đá lạnh của Joe D. Thompson vào những năm 1920. Ý tưởng bán tạp hóa kết hợp với đá lạnh nảy sinh khi một nhân viên tên Johnny Green nhận thấy khách hàng sẵn sàng mua thêm thực phẩm.
Joe D. Thompson nhận thấy nhu cầu mua sắm ngoài giờ của người lao động sau Thế chiến II. Ông quyết định mở cửa 16 tiếng mỗi ngày (7h sáng đến 23h đêm) để phục vụ sự tiện lợi, từ đó đặt tên là 7-Eleven.
Khi các cửa hàng tạp hóa nhỏ từ chối mua đá vì Thompson cạnh tranh trực tiếp, ông chuyển hướng bằng cách lắp đặt trạm xăng. Điều này thu hút khách hàng mới vừa đổ xăng vừa mua tạp hóa, giúp công ty phục hồi.
Bia trở thành sản phẩm then chốt trong thời kỳ suy thoái, thu hút khách hàng mua kèm đồ ăn nhẹ. Doanh số bia giúp 7-Eleven mở rộng từ Texas ra toàn quốc, với 75 cửa hàng trong một thập kỷ.
Sau Thế chiến II, siêu thị xuất hiện với đa dạng nhãn hiệu và giá thấp hơn. 7-Eleven đáp lại bằng cách tập trung vào giờ mở cửa kéo dài và vị trí thuận tiện, như gần lối ra cao tốc, để phục vụ khách hàng bận rộn.
Chat with AI
Loading...
Pro features
Go deeper with this episode
Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.