Tại Sao Phải Tìm Bằng Được Công Việc Yêu Thích? - Tâm Sự Kinh Doanh #127
20m 34s
Trong tập này, người dẫn chương trình thông báo đổi tên chương trình thành "Trân Trần Trì Kì Cảm Xúc". Anh chia sẻ về lý do cá nhân khi quyết tâm tìm kiếm công việc yêu thích, dù phải đối mặt với nhiều khó khăn. Anh kể lại trải nghiệm làm việc chỉ vì mưu sinh, dẫn đến cảm giác chán nản, mất ngủ và biến chất tâm lý. Anh nhấn mạnh rằng nếu không yêu thích công việc, những khó khăn trong công việc sẽ trở nên khủng khiếp hơn, và con người dễ trở nên tiêu cực, ảnh hưởng đến những người xung quanh. Người dẫn cho rằng thời đại hiện tại mở ra nhiều cơ hội, từ làm Youtuber đến sáng tạo nội dung, và bất kỳ công việc nào cũng có thể thành công nếu có đam mê. Anh khuyến khích người nghe lắng nghe trái tim mình, thử nghiệm và kiên trì theo đuổi điều mình thích, dù có thể mất thời gian. Cuối cùng, anh nhấn mạnh đây chỉ là chia sẻ cá nhân, không phải lời khuyên, và mỗi người cần tự tìm ra con đường riêng cho cuộc đời mình.
Từ tập số 182, Trân Trần Tam Sự Kinh Hoàng sẽ chính thức đổi tên thành Trân Trần trì kì cảm xúc. Xin trân trọng thông báo đến quý khăn thân nhạc. Khi cô đơn tên ở nghe Trân Trần Tam Sự Kinh nhân, cảm thấy đã cảm hay được chia sẻ nhiều lắm. Cô đơn làm gì vậy? Em hành nghe tâm sự kinh loanh quay. Lúc cô đơn anh, anh đi chơi với các phía 1 mình. Tinh toàn nghe tâm sự tình gần hoàng nữa. Mấn chào tất cả quý vị và các bạn chúng ta lại gặp nhau trong một tuần mới của Trân Trần Tam Sự Kinh Hoàng được phát sống vào 7 giờ sáng thứ 2 hàng tuần. Tại trang web là Tam Sự Kinh Hoàng chấm cơm. Băng đêm rồi các bạn. Lâu quá rồi tui không có thu một trân Trần Tam Sự Kinh Hoàng vào băng đêm. Mà bữa nay lại thu tại vì nó bị trăng trọng các bạn. Nó bị khó ngủ. Thực ra là nghe hôm nay đó với tui là nó có nhiều cái biến động. Tới bây giờ ráng ngủ mà không ngủ được, bởi vì tâm tư nhiều nên là ý tứ đồ, cũng sẵn sàng hết rồi để mà thu. Tì thôi cứ lấy cái mikra để mà thu thôi. Bán thân tôi thì được sửa các bạn tôi cũng không phải là quá thích. Cái việc mà thu trưng Trần vào băng đêm. Tại vì băng đêm thì phải nói nhỏ. Mà nói nhỏ thì có thể nhiều bạn nghe trưng Trần vào băng nghe thì bị hơi xìu đúng không? Thì bán thân tôi cũng rất là muốn. Thôi vào cái giờ làm việc. Lúc đó tôi năng lượng. Tôi đầy tràn cảm xúc. Và đôi khi tôi nói với một cái tông dọng nó cao lên để mà làm cho các bạn tỉnh ngủ hút luôn. Chứ không phải là rù các bạn ngủ. Ha, nhưng mà thôi. Lâu lâu thì làm cua băng đêm nó cũng nhiều cái dùi. Nó cũng sẽ sâu sắc hơn. Tôi để ý là thường tui thua băng đêm. Thì có thể cái phần so nói nó ít lại. Nhưng mà cái phần chiều so, cái phần cảm xúc. Nó sẽ nhiều hơn rất là nhiều. Bữa nay thì chúng ta sẽ nói về một cái chủ đề. Đúng ta là nó là một cái con hỏi. Cô hỏi đó là gì? Tại sao bằng bò giá chúng ta phải kiếm được cái con việc mà mình ưu thích. Bằng bò giá phải kiếm được. Thì đưa nhiên cái trưng Trần này tên là tâm sử mà các bạn đúng không? Tâm sử thì tôi chỉ nói cái trả nghiệm của tôi thôi. Tôi nói những nghiệm tôi trải qua những nghiệm mà tôi vượt qua được và tôi kể lại cho các bạn. Có thể nói đúng với người này nó sai với người kia và nói dù diên với người nào đại khá như vậy. Nhưng mà thôi. Cứ nghe giống như là nghe kể chuyện chơi vui thôi. Mình biết được kích kỳ áu thông tin đó là được rồi. Thực ra cái lý do mà tôi chọn để mà thôi cái chủ đề này. Nó cũng sức phát từ khán giá từ bên ngoài. Chứ không hạn là từ bên trong của tôi. Có nghĩa là gần đây tôi nhận được một cái ruồng e-mail rất là nhiều. Nhiều lắm. Gần như là tôi mở e-mail ra là tôi thấy có cái kiểu e-mail như thế. Thì các bạn tâm sử rất là nhiều về những cái trữ buồn hát trong đời sống công việc. Thì thương câu hỏi sẽ ngưng động lại ở một cái khúc là kiểu như là hỏi tôi. Là các bạn đó liệu có nên tiếp tục làm công việc mà các bạn không hề ưu thích thế không? Thì thật ra các bạn phải buồn lắm với công việc đó rồi. Các bạn chán công việc đó lắm rồi thì các bạn mới gửi mê cho tôi. Thì đứng nhiên là cái audio kỳ này nó sẽ không có cái kiểu mà yes or no hay xai hay làm hay nghĩ không? Tôi cũng sẽ nế tán tôi sẽ không trả lời thực tiếp tại vì cuộc đời mỗi người mỗi khác. Tôi chỉ muốn nói cách nhân sinh quan, yêu quan niềm sống của mình về cách mà tôi đã vừa qua câu hỏi đó như thế nào. Tại vì thật ra là ngày xưa tôi cũng đã từng ở một cái giây đoạn là cấm đầu cấm cổ để đi làm và mong cho một cái gọi là mưu sinh. Ngày xưa tôi cũng như thế và khi mà tôi chán rồi thì tôi mới bắt đầu tôi có cái sự thay đổi vào quyết tâm kiếm cái mình thích mà mình làm. Thì đó là một quát trình các bạn và đôi khi bây giờ tôi nói các bạn là các bạn nghĩ đi cũng chưa chắc các bạn nghe. Mà tôi nói các bạn nghĩ làm đi cũng chưa chắc các bạn thỏa mạng đúng không? đó là lý do mà tôi quyết định tôi sẽ nói sâu sắc về cái việc này trong bụi tối ngày hôm nay. Mà mặc dù là bụi tối nhưng mà phát vào bụi sáng. Tại vì bụi tối thì cũng tắc đèn hết rồi các bạn nên cũng chả có một cái kịch bản nào cả. Người nhớ tới đầu nói tới đó thôi. Nha đưa nhiên thì tôi cũng chưa tới mức mà bị lòng hã. Náo bộ để mà có thể quên những cái ý mà tôi nhắm trong đầu nhưng mà có thể cái trình tự, cái thứ tự sắp xếp của những cái ý đó có thể nó sẽ không giống như là trên giấy. Thì thôi tôi mong các bạn sẽ cùng xong hành với cái cảm hướng của tôi lúc này. Hà tôi hướng tới đầu tôi nói tới đó và tôi mong là các bạn sẽ đồng cảm và chia sẽ được với tôi. Biết đầu đấy nó cũng giúp được cho các bạn những người đang đặt câu hỏi tương tự trong cuộc đời của mình. Ok, quay trở lại với vấn đề. Tôi biết là có rất nhiều người coi thường cái việc mà tiềm ra cái con việc yêu thức. Tới tôi nghe sưa cũng giống các bạn thôi. Tôi nghĩ là đi làm là để. Cái mức tình. Đi làm là để mua xin thôi. Có muốn vui thì hãy ra khỏi con việc mà vui. Ah ha, nghe sưa tôi nghĩ cho như vậy. Mặc dù là nếu chúng ta suy nghĩ một cách lôi sức, thì chúng ta làm việc. Êt nhất là khoảng 8 tiế 1 ngày. Có nghĩ là 1 phần 3 cái thời gian rồi đúng không? 1 phần 3 đời người của các bạn trong cái đồ tối xung sức nhất các bạn gian cho đi làm. Và đa số chúng ta là kết nói lại giữa cái khai niềm làm việc và khai niềm kiếm tiền. Vẫn bất cảnh đời lúc đi làm là để kiếm tiền. Ah, thì vì cái lý do đó, nên đôi khi tôi nói cái việc mà mình hãy làm con việc mình thích với lại những người tui quen, thì thường là tui nhận lại được một cái sự thở, một cái sự mà không hưởng ức, màn điều cũng chính những người đó là những người cứ rắn là sẽ tâm sự với tôi là chán việc quá. Còn nên đi làm con việc mới hay không đại khá như vậy. Đói giống như là một cái vòng đòn lẫn quận vậy. Một mặt thì đồng chi, chán, cái con việc đó. Nếu mà nói tới cái khích cảnh hãy làm con việc mình ưu thích, thì đồng chi lại tẳng lợn. Nó mâu thưởng như vậy đó. Cục đời con người nó kỳ cục. Nó mâu thưởng là luôn lợn. Nếu là tôi rất hiểu một cái tâm lý đám đông. Và một cái hoang niềm rất là lâu lắc từ sưa tới giờ. Đó là đi làm là để chiếm tiền thôi. Lò cái bụng trong cái đả. Còn cái chuyện mà đám mê, đồ ABC rồi thôi từ từ mình thính. Thì, tôi rất hiểu, tôi rất thông cảm thôi. Và thêm một cái nữa li do tại sao. Mọi người lại côi thường, cái việc màn bằng mối giá phải đi kiếm con việc mình thích. Đó là đi kiếm con việc mình thích. Nó rũi rồi. Chỉ bằng mình cắm đầu, vô. Mình làm một con việc nó đại đi thiết, nhưng mình có tiền mình ăn, đúng không? Còn mình đi kiếm việc mình thích. Một là nó lâu. Mình không có chắc là việc nó mình thích đâu. Đó là mình làm rũi không thích thì sao? Công nhận ngọt, thì tôi cũng hiểu lâu. Thật các bạn tất cả những suy nghĩ này tôi đều có hết và tôi cũng hiểu. Nhưng mà tại sao bản thân tôi, cưới cùng hết vẳng sống chết kiếm cho ra cái mình yêu thích. Tôi kể các bạn nghe cái trái nghiệm, bước là cá nhân của tôi thôi. Về những gì thực sự diễn ra, ở cái giây đoạn mà tôi cũng giống như đại đa số mọi người. Đi làm chỉ để mua sinh để kiếm tiền và không quan tâm. Lều mình có thích này không? Đi thôi các bạn nghe nào nó cũng có sự kie nghe, nó cũng có thích bài, nó cũng có đầu khổ, nó cũng có những cái bế tắc. Thì khi mà mình lâm vào cái hiện trảnh đó đó, có giây đoạn mà tối tôi thực sự, tôi lo lắng, tôi thực sự tươi mệt mỗi, tức tối vì những cái bất công, nó sĩ ra trong cái công việc của mình. Giống như cuộc đời, đen, đẩy mình, tôi kế thắp nhất tận cùng trong tâm trí vậy. Cháng nạn, cực đồ, cháng nạn vô cùng, thì thưa các bạn, những lúc như thế, chỉ có duy nhất một lý do mà sao này tôi mê hiểu. Những lúc mà mình gặp bất công, gặp suy xeo, gặp những cái sự ám bức, thì nếu mà mình còn duy nhất một lý do đó là tôi muốn làm con việc đó, tôi thích làm con việc đó. Thì các bạn, phần nào đó mới có thể tiếp tục cuộc đời của mình, mới có thể tiếp tục vừa qua những có khăn. Còn nếu mà trong cái trừ cùng cực đó, mà mình cái tê duy nhất bố viếu lại, đó là cái sự tử nguyện, cái tình yêu của mình dành cho con việc đó mà nó không có. Chứ thưa các bạn, thực sự là điện ngục. Không biết bao nhiêu người trong các bạn đã thực sự trả nghiệm cái cảm giác mà bị, chè ngẹp, bị nhiều thứ không lần mạnh, mà mình lại không yêu, không thích cái kiểu công việc đó nữa. Mà mình lại phải làm nó vì khi cảnh mưu xin, tôi nói thật các bạn sáng dễ không muốn thích dậy, nó lúc cái sự hành xác rất đau khổ, có thể cuộc đời này tệ hại với chúng ta trong nhiều mặt. Nhưng nếu mà trong cái tầng sau nhất, cái thăm tâm của mình, mà mình cũng két bỏ cái kiểu công việc này luôn, két bỏ những gì mình đang làm. Không thích một chút nào hết, thì thưa các bạn cuộc sống như vậy, thực sự đáng sợ. Tôi chia miền cái này xô xác lắm. Và đó là lý do mà tôi nhất quyết, là tôi phải đi kém được công việc mình làm. Vì công việc nào cũng có khó khăn. Công việc nào cũng có trèng ép, công việc nào cũng có những đau khổ. Công việc nào cũng có những đe mình làm mình trang trọc vào đôi khi mình khóc một mình, mình không muốn để thế giới. Ai biết được, mình đang khóc. Những cái sự kinh khổng mình đang chịu đừng, cái sự cố đơn khủng khiếp. Ê thưa các bạn, nếu mà chúng ta trải qua những thứ đó mà chúng ta vẫn còn dưới nhất một điều mình ý thức được, tôi tự nguyện tôi làm công việc này, tôi thích nó và tôi muốn thành công với nó. Thưa các bạn, chúng ta sẽ vừa qua được, chúng ta sẽ lâu được cái nước mắt của mình, đúng nghĩa đêm. Chúng ta sẽ thân thẳng và chúng ta ngủ được. Mặc dù là có thể cả đêm đó chúng ta chỉ ngủ được hay 3 tiếng, tại vì những khó khăn nó đâu có mất đi đâu. Nhưng mà ất nhất chúng ta vẫn có thể đi ngủ được dù một thời gian ngắn.
Còn thật sự đêm nằm tràng trong uống thức và những điều không hay, mà cây cốt lỗi, đó là tình yêu, đó là sợ thích, cho công việc đó mà không có nữa thì, kinh khủng thật sự các bạn. Đó cái ly do thương nhất mà tôi tự giữ bản thân mình là, sống chết bằng mọi giá cũng phải kiếm cho ra cái việc mình thích. Tôi còn tâm đến bản thân mình một cái là phải làm càng sống càng tốt, vì có thể tới một cái giây đoạn nào đó, mình đều bồng, mình có nhiều cái trách nhiệm hơn thì lúc đó có thể mình không giấm liệu nữa để mình thay đổi. Thì, đó là cái chiến lược cuộc đời của tôi. Đưng nhiên tôi đang kể lại cho các bạn, tôi không hề cổ xuý, thậm chứ nó không hề cổ vũ, ai nghĩ việc, mọi người phải chịu trách nhiệm. Tôi, tôi bắt đầu, tôi cao dạ rồi, tôi không bao giờ chấp nhận một cái game, mà bản là một cái gì đó, bản thân bài bản đổ thừa cho tôi không bao giờ, tôi các bạn không bao giờ chấp nhận cái game đó đâu. Cái đó là không vặt đấy, tôi không bao giờ để dính dọc cái dòng đó, tôi kể lại trả nghiệm cuốn mình. Bản lắng nghe tham khảo cuộc đời của tôi và sau đó đưa ra một quyết định, bản có nên nghe hay không. Thức bài hay thành công, bản hưởng và bản chịu hết bán thành công, bản hưởng tròn mà đúng không, bản thức bài bản cũng phải lãnh tròn. Chứ không có chơi cái kiểu mà nếu ông thành công thì ông lãnh tròn, ông thức bài ông đổ thừa tôi không bao giờ, và bài này cũng chá có cái lời khuyên nào cả. Tôi chỉ đang nói về trả nghiệm cá nhân của mình thôi. Chết điều thứ 2 làm cho tôi cũng tự nhủ bản thân mình bằng ngồi giá sống chất, phải đi kiếm cái mình thích. Đó là trong cái quảng thời gian mà làm những thứ mình nổng thích, tôi có cảm nhắc mình đang biến chất, mình đang cáo bản, mình đang thay đổi dần dần mà mình không nhận ra. Mình đang trở thành một gánh nặng tâm lý cho những người xung quanh, dồn ra rất kinh khủng, mình đó sửa rất tài với những người xung quanh mình không ý thức được. Tại vì trong bản thân mình không có sự thân thản, trong bản thân mình cũng đang có sự kiểu đừng, sự đâu khổ. Và chúng ta không bao giờ cho người khác, chúng ta không có. Khi bằng đang đâu khổ bằng trạng có sự hạnh phúc để cho người khác đâu, bằng chứ cho người khác, cái bằng đang có là sự đâu khổ. Và bằng không biết được, bằng đối sửa biết cha mẹ của các bạn, với con cái của các bạn với người yêu, của các bạn với bản thân, của các bạn với đồng nghiệp của các bạn tể như thế nào đâu. Đó khi họ thương bản họ không nói ra, bản đã tể như thế nào bản đã biết chất, bản đã thay đổi như thế nào. Trong cái quản thời gian không khó đó, đó là tất cả những gì tôi trải qua, tôi bị biến chất mà tôi không biết mà. Nhưng áp lực những sự chiều đừng làm cho con người của tôi trở thành một con người hoàng toàn khác, bây giờ nhìn lại tôi vẫn biết hơn vì tôi đã nhận ra và tôi đã thay đổi. Và tôi biết, cái việc bằng mọi giá phải thuốc khỏi những thứ mình không thích để đi tìm, cái mình thích, mặc điều đó rất mơ hồ tôi biết, cái thứ đó ít nhất. Nó, đáng, vì nó ít như là giảm một cái phần đó đó cái sự biến chất của con người mình các bạn ơi. Chứ không thì tôi cũng không biết cuộc sống của mình như thế nào. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều người, có thể tạm gọi là thành công, theo một cái nghĩa nghe nghiệp, lương cao, chất cao. Và tôi thấy người này quát mắn đưa con, một cách rất tàn nhận, đứa như là tôi nhìn là tôi thông cảm, chứ tôi không hẹn quá nâng, tại vì tôi biết là trong lòng của người đó, đang chất chứa rất nhiều, để sự bế tạp. Và anh ta không cố tình, nói những cái lời như thế nhưng anh ta không kiểm soát được. Các bạn quan sát, các bạn sẽ thấy rất nhiều người thành công vì thay đậu, làm điều mình không thích nhưng vẫn rất chuyên nghiệp, thay đậu rất tốt, sinh năng chịu khó thì sẽ lên. Nhưng mà thưa các bạn, tôi biết là sẽ có rất nhiều cái giá mà chúng ta phải tạp. Có nhiều người bận tối mặt tới mạch, thậm chí là không có thời gian để giải khôi. Thì thưa các bạn, nếu tôi về họ ngủ, họ quá mệt để họ ngủ, thì tôi mừng chọn. Nhưng nếu mà một quản khắc đậu đóng họ tràn động, thì những cái đêm đó có thể nó rất kinh khổng, những cái câu hỏi tôi sống để làm gì. Tôi cũng đã từng hỏi câu hỏi đó, tôi sống để làm gì. Sau tôi thấy tôi hẹn quá, sau tôi giống tôi sống trên đời này tôi tồm tại, chỉ để kiếm tiền mô cái gì đó và nhé vào mòm của mình. Tôi dùng kiểu mòm vì lúc đó tôi đã tuyệt vọng thứ mức đó, của mình sống để làm gì. Mình sống chí đề, kiếm tiền, ăn, khi một chú ngủ, rồi mấy chú năm sau chết đi rồi sống hả? Tôi rất là tốt rụng mình luôn các bạn ơi, tôi nhìn tổng thay cuộc đời, sứ mà mình là để kiếm cái gì đó tổng vào mòm, giả nó. Đó là những sự đập thoải rất thật, tôi đụng mình quá các bạn. Điều như là khi mà tôi đập thoải thật kiểu như thế thì không phải là một ngày hây ngày tôi thay đổi đâu. Nhưng mà cái giây đoạn đó cũng là cái giây đoạn tôi khó ngủ, vì nhiều cái lo toàn các thứ, thì thực sự tôi bị ám hạnh luôn. Tôi đã bị rất nhiều vấn đề về tâm lý trong cái thời gian đó và gần như không giải thuốc được. Thì chung quý hết cuối cùng hết vẫn là một con đường mà tôi tự đúc kết cho bạn thân mình, bằng mòi giá, phải kiếm được các mình thích. Dù bây giờ mình chưa biết mình thích gì thì mình thể thử thử thử thử thử cho tới khi mình biết. Và khi mà mình bắt đầu thử thì là luôn thay. Cái con đường để kiếm ra các mình thích, nó không giải như mình lo sợ. Đôi khi mình chưa bước trên một cái con đường thì mình lo lắm, nhưng mà mình chạy trên đó rồi thì mình thấy "oh nó cũng bình thường, nó cũng không quá khó, chỉ cần toàn toàn ý thì mình sẽ kiếm ra nó". Thực ra là bây giờ cái thời điểm này nó cũng rất xướng cho với hội sư. Gần như chúng ta có thể làm mọi thứ chỉ cần chúng ta chịu khó để ý và thử rồi. Gần như bây giờ nghe nào cũng có thể thành công. Bất kể kiếm năng nào cũng có thể thành công các bạn thấy những vận đồng viên biên kinh nè. Nếu mà nói thẳng ra, kiếm năng là "chạy thôi, chạy tốt" thì có tiền. Đại khá như vậy, bán kích của cái công việc đó là như thế đương nhiên nó phức tạp, nó cần năng khí ABC nhưng. Tôi muốn các bạn hiểu là bán kích của cái công việc đó là chỉ chạy thôi. Vòng cái việu mà tôi đã lấy với các bạn nhiều lần rồi đó. Cũng một nghệ sĩ cách đây cho 10-70 năm, trảnh hẹn tôi không nhớ kỷ người sĩ đông nguyễn. Cái an này hắn bắt đầu, trường nghiệp của mình bằng việc khác nghiếp lại những cái bài hết. Để bây giờ, cao luôn này nó lại phát triển trở lại trên chức chó cạnh. Có nghĩ là nghiếp lại những cái sao, những cái đoạn âm thanh thoại và bíu cảm khung mặt. Cái rất nhiều người thành công và kiếm được rất nhiều tiền, chỉ bằng việc nghiệp này thôi. Và nghệ sĩ cũng rất nhiều người bây giờ đang làm lại cái trend này. Đúng không vẫn thành công thôi, cái công việc nghe nó có vẻ nó mắc kỳ, nó nhảm nhí nhưng mà thực ra mang lại niềm vui cho người khác và kiếm được rất nhiều tiền. Đây là thời điểm mặt các bạn có thể làm bất cứ cái gì cũng có thể có tiền. Hoặc là mình chỉ là những người quay video, tạm gọi là youtuber. Thế thời gian đầu rất nhiều người quay thường những người đó nhưng mà các bạn thấy là bây giờ có rất nhiều youtuber, những người làm video, có rất nhiều ảnh thưởng. Nhắm như là MBK ST, một youtuber chuyên về công nghệ. Cái bạn này rất quyền lực và đã phổng vấn được Elon Musk, rồi Rebellious, ReCO, hiện tại Cometroshop, rất nhiều những người có tính tâm trong giới công nghệ. Bởi như tui mới mắc, cười rất nhiều người. Rất là côi thường youtuber, tui nhanh phải youtuber tại vì tui không làm vlog hàng ngày được các bạn quá khó. Tui chỉ xem youtube lòng cái cơn để tui ướp bài giảng thôi. Nếu mà không có youtube thì tui sẽ ướp lên một cái nền tảng nào đó. Sẵn chứ là tui tự mua hoax tui ướp. Nên chưa bao giờ tui gọi mình là youtuber vì tui thấy mình chưa đủ trình để làm cái điều đó. Nên cái việc mà tui nhìn vào những youtuber tui rất ngữ mộ nhưng mà nhiều người lấy mắc kỳ lại rất côi thường những người đó. Như thế là mạnh nãy rảnh quan xuất ngay làm video. Nhưng mà các bạn ơi đây là thời bũi mà "BiuGets" và Elon Musk những cái thiên tài rất trận trọng và ngồi phổng với youtuber. Tìm lẽ là những cái tỷ phố đоб bị những cái tên youtuber đất lợi dụng. Nhưng có các bạn thông minh các bạn mới côi thường những người đó. Điều là vô lý đúng không? Cái tôi muốn nói là bản làm bất cứ cái gì. Bản cũng có thể kiếm tiền thành công. Chỉ cần bản thích làm nó. Và khi bản thích làm nó thì tất cả mọi người nhìn vào có cười thì cũng không có nghĩa lý gì hết. Cũng là cái youtuber có một người tên là "Hang Green" làm youtuber mà đã có thể phổng với tổng thống Obama, tổng thống Mỹ. Người ta vẫn có thể đi lên được cái đỉnh cao dân vọng. Cái cái công việc đó có phải mắc cười. Và mới mấy cách mấy đi chăng được. Chỉ có lắng nghe, trẻ tim lắng nghe tắm lòng của mình. Và nỗ lực đi theo nó. Thì cuộc đời sẽ được tưởng thượng. Nhà, tôi hy vọng là các bạn để được lắng lòng mình lại để mà thực sự suy nghĩ về cái bình thích. Bán hơn tôi cũng trẻ trật cũng đấu tranh nổi tâm. Cũng ABC nhiều lắm để thực sự kiếm ra cái bình thích. Để mình đi đến còn đường kinh doanh. Còn đường làm chủ dân nghiệp. Và đó là cái ước mùi đầu tiên đấy. Rồi sau này, tôi là một cái người mà mê giáo dục. Tôi lắng nghĩ một cách nào đó để giúp, để giải, càng thử thì tôi lại. Đi tức cái ước mơ thứ 2 là xây dựng một cái cơn giáo dục. Thì đó là việc quép năm ngày ra đời. Thì có như là 2 cái sở thích của tôi bây giờ. Đã được đáp ứng rồi mà tôi còn nhiều sở thích. Nửa và tôi nghĩ là mình chín phục những đó. Là một cách để mình sống cuộc đời này trộn vẹn. Có thể các bạn không cần nhiều tới như thế đầu. Một 2 cái thôi cũng được rồi. Nhà một cái cũng được không cần 2 cái. Với bản thân tôi tôi dạng mình. Mình sống đơn đời mình làm nhiều thứ. Giá trị của mình nó phải nhiều lắm. Nhưng không phải là cứ mà kiếm tiền nghiệp vào cho đầy mòm của mình. Là sống nhá, cái này tôi dạng mình thôi. Nhà tôi không có ý với các bạn cả tôi đang dạng mình thôi. Từ sư thế bây giờ. Chứ không phải là tôi đang lấy một cái điều gì đó bên ngoài tôi thôi. Rất chủ vàng rất cá nhân tôi đang nói về mình. Và tôi hy vọng những cái điều này. Phần nào đó sẽ để lại một chút lắng động trong các bạn. Tôi chỉ hy vọng như thế thôi. Nhà tại vì cái này nó cũng hơi nhẹ cảm. Này nó thuộc về cá của đời của con người. Nên là vẫn chút lại cái bài này là không có quyền ai hết. Tâm sử thôi. Các bạn tự nghe, tự suy nghĩ. Và tự ra được cái đáp án của cuộc đời mình vì không ai sống dùm nhau được. Nhà. Rồi ok cảm ơn các bạn rất nhiều. Bây bài và hẹn gặp lại tuần sau. Nhà.
Xin chân trọng thông báo đến cuối kháng thân giả. Cảm ơn tất cả cuối vị kháng giả đã ủng hộ và yêu thương. Chúng tôi trong suốt thời gian nhiều năm qua. Chúng tôi hy vọng chương trình với tên mới sẽ mang đến cho cuối vị và các bạn nhiều yêu thương, nhiều sự quan tâm và nhiều cảm xúc hơn. Cuối vị và các bạn cũng có thể nghe lại tập 181 ở phần cuối, thể ở phần đó tôi có giải thích về lý do tại sao đối tên chương trình. Tôi hy vọng tất cả mọi người có thể cảm nhận được tin thần của chỉ kể cảm xúc. Một lần nữa xin cảm ơn, thật nhiều.
Podcast Summary
Key Points:
Chương trình đổi tên từ "Trân Trần Tam Sự Kinh Hoàng" thành "Trân Trần Trì Kì Cảm Xúc".
Người dẫn chương trình chia sẻ về trải nghiệm cá nhân khi làm việc không yêu thích và quyết tâm tìm kiếm công việc mình yêu thích.
Lý do chính để theo đuổi công việc yêu thích
Thời đại hiện tại cho phép mọi người kiếm tiền từ bất kỳ công việc nào nếu thực sự đam mê (ví dụ: Youtuber, nghề sáng tạo nội dung).
Người dẫn nhấn mạnh đây là chia sẻ cá nhân, không phải lời khuyên, và khuyến khích người nghe tự suy nghĩ và đưa ra quyết định cho cuộc đời mình.
Summary:
Trong tập này, người dẫn chương trình thông báo đổi tên chương trình thành "Trân Trần Trì Kì Cảm Xúc". Anh chia sẻ về lý do cá nhân khi quyết tâm tìm kiếm công việc yêu thích, dù phải đối mặt với nhiều khó khăn. Anh kể lại trải nghiệm làm việc chỉ vì mưu sinh, dẫn đến cảm giác chán nản, mất ngủ và biến chất tâm lý.
Anh nhấn mạnh rằng nếu không yêu thích công việc, những khó khăn trong công việc sẽ trở nên khủng khiếp hơn, và con người dễ trở nên tiêu cực, ảnh hưởng đến những người xung quanh. Người dẫn cho rằng thời đại hiện tại mở ra nhiều cơ hội, từ làm Youtuber đến sáng tạo nội dung, và bất kỳ công việc nào cũng có thể thành công nếu có đam mê. Anh khuyến khích người nghe lắng nghe trái tim mình, thử nghiệm và kiên trì theo đuổi điều mình thích, dù có thể mất thời gian.
Cuối cùng, anh nhấn mạnh đây chỉ là chia sẻ cá nhân, không phải lời khuyên, và mỗi người cần tự tìm ra con đường riêng cho cuộc đời mình.
FAQs
Có, từ tập số 182, chương trình sẽ chính thức đổi tên thành Trân Trần trì kì cảm xúc.
Vì công việc nào cũng có khó khăn, nhưng nếu bạn yêu thích nó, bạn sẽ có động lực vượt qua và không cảm thấy cuộc sống trở nên đáng sợ.
Hãy thử nhiều lĩnh vực khác nhau cho đến khi bạn tìm ra, vì con đường đó thường không khó như bạn lo sợ.
Nếu bạn không thích công việc, việc tiếp tục có thể gây áp lực tâm lý và biến chất bản thân, vì vậy nên cân nhắc tìm kiếm điều mình yêu thích.
Bạn cảm thấy chán nản, mất ngủ vì lo lắng, và có suy nghĩ tiêu cực về cuộc sống, như 'sống để làm gì'.
Hãy giữ lòng yêu thích và ý thức rằng bạn tự nguyện làm công việc này, điều đó sẽ giúp bạn vượt qua mọi thử thách.
Chat with AI
Loading...
Pro features
Go deeper with this episode
Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.