LÁ GAN CỦA THỎ RỪNG - CỔ TÍCH HÀN QUỐC - ĐỌC TRUYỆN BÉ NGHE
19m 16s
Trong câu chuyện cổ tích "Lá gan của thỏ rừng", vua thủy tề bị ốm nặng và các thái y cho biết cách chữa duy nhất là ăn gan sống của thỏ. Rùa tình nguyện lên đất liền để dụ thỏ xuống thủy cung. Bằng cách khoe khoang về vẻ đẹp kỳ diệu dưới biển, rùa đã lừa thỏ lên lưng và đưa nó xuống gặp vua. Khi thỏ biết mình sắp bị giết để lấy gan, nó giữ bình tĩnh và nói dối rằng gan của nó để ở nhà, vì nó có thể lấy gan ra khỏi bụng và đưa vào lại. Vua thủy tề tin lời, sai rùa đưa thỏ về lấy gan. Lên bờ, thỏ cười lớn và tiết lộ đã lừa rùa, sau đó ném một loại cây vào đầu rùa. Rùa nhai thử loại cây đó, thấy khỏe khoắn, liền mang về cho vua. Vua ăn cũng khỏi bệnh. Loại cây thần kỳ đó chính là nhân sâm, từ đó người ta dùng nhân sâm để chữa bệnh cho người già yếu. Câu chuyện kết thúc với bài học về sự thông minh và mưu trí của thỏ.
Đi là kinh giải chí chú mèo dẹp, bạn đang nghe chương trình, đọc chuyện phủ tích, dành cho các mẽ. Chúng ta sẽ cùng nghe cầu chuyện là gan của Thỏ dân. Ngày sửa, ngày sửa, một hôm vua thủy tề của biển đông bị ốm, Thái y bắt mạnh cho vua và ló lắng mở rất nhiều dành y đến để bàn bạc. Sau khi bắt mạnh cho vua, các thầy thúc tụt nhau lại, thì thầm bàn tán và thở dai, một lúc sau họ quỷ xuống, tâu nhà vua rằng. Tâu thủy tề, người bị ốm rất nặng á. Nhà vua nói, "Các người hãy chứa cho ta đi, ta không cần các người phải nói với ta điều đó." Các thầy thúc dài thích, vâng tưa thủy tề, nhưng như vấn đề là tứ thúc mà chúng tôi cần để chữa khỏi cho ngày, lại không có trong vương quốc. Một viên quan nói thêm, để khỏi bệnh, thưa thủy tề, người cần phải ăn gan sống của Thỏ dừng, một loài động vật sống trên cản, đó là vương thúc duy nhất, có thể chữa khỏi bệnh cho hoàng thượng á. Thế là thủy tề chậu tề tướng đến và gia lệ. Khành hãy tìm ngay cho ta một con thỏ, tề tướng tâu, nhưng thưa thủy tề, chúng ta không thể nào lên cản đưa cả. Các vị quan khác cũng lắc đầu. Tề nói, thật là vô dụ, trong các người có một người có thể làm được điều đó đấy. Một con dùa chậu chạp bò lên và nói, đó chính là thần, bởi vì thần loài lưỡng cơ, thần có thể sống trên đất liền, thần sẽ rất vui lòng được lên đất liền để bắt thỏ cho thủy tề chữa bệnh. Nhưng có một khó khăn là thần chứa từng thấy thỏ, nên thần không biết làm sao để nhận ra nó. Thủy tề yêu cầu tề tướng, vẽ một đức chân dùng thỏ, và trong khi các hoạ sĩ đang vẽ tranh, thì dua đi hỏi mọi người tất cả những gì có thể biết được về thỏ. Trẳng bao lâu sau, các hoạ sĩ đã vẽ sau một đức hoạ thỏ với tay dài và chân dài. Dua cần thận, cất bức tranh vào trong mai và lên đường. Vừa bơi, vừa nghĩ, cuối cùng, dua cũng bơi được tới đất liền. Nó nhìn khắp nơi và quyết định cho một vùng phóng cạnh rất đẹp. Đó là một ngày mua xuân đẹp trời, chim và bướm bay liền ở trên không, và rất nhiều loài thú chạy qua chạy lại chất mặt dua, nhưng chẳng có con nào, trồng giống như con và trống bức tranh cả. Cóa mệt mỏi, cuối cùng, dua quyết định nghĩa ngơi và tim cách nào đó giễ hơn để tim thỏ. Dua vuyên dài cái cổ ra và nhìn khắp xung quanh. Khi đó, mắt dua dừng lại ở một tham cò và vui mừng nhận ra rằng một tiêu cuộc cuộc tìm kiếm của nó đang ở giữa tham cò. Anh nhận ngọn cò mêm. Dua gọi to, excuse me, thỏ ngay lập tức chạy mất, nhưng vì to mò nó quay lại và đi tới chổ dua, gõ gõ lên mai dua hỏi. Anh là ai, anh từ đầu đến. Thì ra là anh, anh thỏ, tôi đã nghe nói rất nhiều về anh, tôi rất vui mừng được gặp anh, thực sự là vui mừng ấy. Tôi tôi là dua, tôi từ biển đông tới. Thỏ rất hai lòng khi nghe dua nói là đã nghe nói nhiều về mình. Nó chả lời. Vâng, đúng tôi đây. Tôi cũng rất vui mừng được gặp anh, nhưng tôi muốn hỏi anh là anh làm gì ở đây. Ở nơi này nó rất xa nhà anh. Dua chả lời. Tôi đang đi ngắm cảnh. Anh biết không, tôi đã nghe rất nhiều điều tốt đẹp về đất liền của anh để nỗi mà tôi muốn tự mình tới để tận mắt trong thấy. Phong cảnh ở đây thật là đẹp, nhưng mà nói thật là cũng không thể sáng với nơi tôi ở được. Một thế giới của những cảnh đẹp. Tiện đây, tôi muốn hỏi anh. Anh đã bao giờ tới thăm vương quốc dị đấy biển chưa. Thỏ chả lời. Chúa, tôi chưa từng đến. Dua nói, "cố tình nịt nó thỏ". Ui rồi ôi thật là buồn. Tôi đã nghĩ rằng một loài và chạy nhánh như anh, chắc khản đã đi tới mọi nơi rồi chứ lị. Thỏ quá lạc. Oh ho ho. Tôi cũng đã nghĩ rằng tôi cũng nên tới đó. Iết nhất là phải được một lần. Tôi đã đi rất nhiều nơi. Và đó chắc sẽ là chuyến đi cuối cùng của tôi đấy. Dua vui mừng ra mặt. Thế thì hãy đi với tôi. Tôi sẽ chỉ cho anh xem những nơi đẹp nhất ở dưới thủy cùng. Thỏ ngạc nhân hỏi. Nhưng tôi nghĩ là không thể nào tới đó được. Dất nhiều người nói vậy mà. Dua chả lời. Đúng thế. Nhưng không phải như vậy. Nếu anh đi cùng với tôi. Tôi có thể được anh tới đó một cách an toàn. Đó sẽ là một chuyến đi rất thú vị. Tôi sẽ chỉ cho anh xem những nơi mà dù quen nằm mơ. Anh cũng không bao giờ tưởng tượng được. Hãy nghĩ tới một chuyến đi kê diệu mà sau này anh sẽ thú vị kể lại cho bọn bạn của anh nghe. Thỏ lần bầm. Vâng. Vâng. Xe có nhiều điều mà tôi có thể kể cho các bạn tôi nghe lắm đấy. Thằng nay này, thằng hyu này. Nó mà nghe tôi kể thì nó sẽ rất là hâm mộ tôi đấy. Chúng nó làm gì được biết thuyết con đâu. Đúng rồi. Hãy tưởng tượng xem các bạn anh sẽ ghen tức ti nào khi mà anh kể lại cho họ nghe. Chuyện anh đã tới thăm thuyết con. Thỏ kêu lên. Được rồi, được rồi, được rồi. Tôi sẽ đi cùng anh. Dùa cố gắng kìm dữ nội vui của mình và nói. Thế thì hãy chào lên lưng tôi đi. Dùa bò về biển với thỏ ở trên lưng, vừa đi vừa hoát lắc về những chuyến đi của nó trên xuất chặng đường. Khi tới bờ biển, dùa nói. Bây giờ nhá, anh hạc bám chặt vào mai của tôi. Tôi có phép thần khiến anh có thể thở được dưới nước. Anh cứ yên tâm mà nghe theo tôi. Nói đoạn, dùa lạc xuống biển. Quế cùng, chúng cũng xuống tới vương quốc dưới đấy biển. Thỏ rất hào hứng, xem những phong cạnh kỳ dậu dưới đấy biển và lại can vui mừng hơn khi được biết rằng mình sẽ được chính thủy tề tiếp kiến và còn được sống trong những lâu đài lộng lễ. Dùa đưa thỏ đến một can phòng rất đẹp, được chang chí bằng sán ho và vỏ trai. Dùa nói với thỏ dàng, dùa sẽ quay lại sau khi đã thu sếp được cuộc tiếp kiến. Một lúc sau, một con cá kiếm và một con mực, đi nói với thỏ dàng, hãy đi theo chúng. Thỏ khuát lắc với hai con vật đó dàng, thỏ sắp được thủy tề tiếp kiến. Mực nói, vấn, chúng tôi biết thủy tề đã chờ đợi rất lâu rồi. Thỏ hỏi, anh muốn nói rằng thủy tề thủy tề mong gặp tôi, hả? Tật nhiên rồi, thủy tề rất nấu lòng chờ anh tới đây. Mực và cá kiếm vừa cơi vừa trả lời, thỏ ngạc nhiên quá. Nhiên hỏi, nhiên nhưng mà tại sao? Mực đưa một cái vòi lên, quên lấy thỏ và nói, bởi vì lá gán của anh, lá gán tốt của anh, mực trặt lưỡi, thỏ bắt đầu cảm thấy khó chịu. Nhưng tôi không hiểu gì cả, cử tử từ sẽ hiểu, còn bây giờ thì im đi. Họ đi tới một cái cửa lớn bằng ngọt trai. Mực nói lớn, chúng ta đã tới nơi rồi. Và cánh cửa tự động mở dộng ra. Các kiếm nói, muốn tâu thủy tề vô của biển và các loài sống ở biển, chúng thành đã đưa thỏ tới. Thỏ nhiên lên, và tưởng như ngất đi, khi nhìn thấy rằng, nó đang đứng chức mặt vô thủy tề, thỏ thấy rất sợ hãi và đôi tay mầu hồng của nó dune lên cầm cập. Thủy tề nói, dọng ôm ôm. Chúc mừng người đã tới vương quốc của chấm, bởi vì chấm ôm sắp chết rồi. Chấm sẽ không nói chuyện.
Vọng vò nữa, mà sẽ nói thẳng vào công việc. Giùa đã đưa người tới đây, để chẳng có thể ăn gàn của người. Đó là vương thuốc duy nhất có thể chứa khỏi cân bệnh trò chẳng. Nhưng người đừng buồn bởi vì cái chết của người không phải là vô nghĩa, mà là vì một lý do hết sức cao thường. Đó là vì sự sống của chẳng, chẳng sẽ tổ chức một đảm mà thật lớn trong người và sẽ dựng tượng đại để tưởng nhớ người. Lòng cùng ghi cầu người, hay nghĩ rằng người sẽ được khi sinh vì một sự nghiệp cao cả. Người cứ nghĩ mà xem, khi sinh thân mình để lòng vương chị vì biển cả được sống là một cây chết vẻ văn. Hơn ngàn và lần là bị thợ xanh lột ra, hay là bị chó xói vô. Có đúng không nào? Bây giờ, người hãy trở đợi cây chết ở đây như một con thỏ cao thường đi. Thỏ biết rằng, nó cần phải giữ bình tĩnh. Nó cuy xuống, kính cần cuối lại nhà vua, các quần thân xuân quan nhà vua và cả những con cá kiếm làm nhậm vụ gác cầu đằng lăm lăm chuẩn bị chém đầu nó. Nó nói. Môn tư thủy tệ. Thần rất vui lòng được khi sinh cuộc sống của mình để chữ bệnh trong người. Nhưng không mai thay là "dù cho thủy tệ có mổ bụng của thân" thì cũng không có xì cả. Bởi vì, thần không mang lá gán đi theo. Thủy tệ hết lên. Cái gì? Chẳng lẽ người hi vọng rằng ta sẽ tin vào điều đó hay sao? Nhưng đó là sự thật. Thứ thủy tệ, bởi vì lá gán của thần là một loại thân rượt cho nên rất nhiều người cần đến nó. Ở trong dừng bố vợ của hồ thì tiểu đương này. Mẹ của sói thì hút nặng này. Nà một ngoài lạo sự tử, uống nhiều diệu nên bị viêm gán này. Tất cả chúng luôn dình dập để cấp lá gán của thân mang về chữa bệnh. Thần biết sớm hay mụn thì lụa ác thủy cũng sẽ cứng đoạt đi lá gán cuối giá của thân. Nên thần đã tìm cách dấu lá gán đi. Mỗi năm chỉ dám đem ra dùng có vài lần thôi. Và và chỉ nguyện trao cho một người sứng đáng có tài đức vẹn toàn, có khả năng mang đến phúc đức cho tiên nạ. Nếu anh dùa nói sớm thì thần đã hai tay dân lá gán của mình lên ngay á. Thủy tệ quay ra bá quan trong chiều và nói, Người cho ta là một thằng ngốc kê sao. Làm sao người có thể đưa lá gán ra? Hay là vào trong vụ người tùy theo y muốn được. Phải vậy không hà các khán. Họ đồng thân trả lời. Đúng như vậy thưa hoàng thượng á, Con thỏ này nói rồi á. Thỏ trả lời. Xin hoàng thượng hãy nhìn vào miệng của thân đấy á. Không có loài vật nào, có cái miệng như thần, bởi vì không có loài vật nào, có thể lấy gán ra khỏi bụng, rồi lại đưa vào được và đó cũng là lý do tại sao môi trên của thần lại bị trẻ đôi ra như thế này đấy á. Tất cả quần thần, điều im lặng. Thỏ nói tiếp và cuối đầu buồn bả. Bây giờ, nếu hoàng thượng cần thì thần sẽ rất vui lòng quay trở lại, lấy lá gán cho thủy tệ và nếu thế thì lại phải nhờ bác dùa đưa thần quay trở lại á. Nhưng chúng thần sẽ phải đi thật nhanh, nếu không thịu hoàng thượng sẽ thần không giám nói tới điều đó á. Trong đám bá quan văn võ có tiếng sì sao. Đúng là chúng ta chỉ biết là gán thỏ tốt, nhưng cũng chưa hề tiếp xúc với các loài thú trên cạn. Biết đầu, chúng nó có thể lấy gán ra đem cách thật cũng nên đấy. Cuối cùng, thủy tê nói. Dùa, người hãy đưa thỏ trở về nhà để lấy lá gán, người phải đi tật nhanh. Dùa và thỏ lập tức lên đường, thỏ nhảy lên vì mừng giữa. Khi dùa đưa nó bò lên bờ biển, nó cười, cười tế mức tưởng như lá gán trong bụng nó có thể dơi ra khỏi mìận. Sau khi lấy lại được hơi, dùa nói. Tôi biết là anh rất vui mừng khi được trở về nhà, nhưng xin anh hãy đi lấy lá gán ngay. Chúng ta phải ngay lập tức quay trở lại chỗ thủy tê. Nhưng chỉ thấy thỏ cười săng sắc. Dùa, ới là dùa. Người đã sống hàng ngàn năm rồi, mà vẫn tin được rằng ta có thể đưa lá gán ra, rồi lại đưa vào trong bụng được cây sao. Trời ơi, ới là trời. Người tưởng là người đã lưa được ta. Nhưng ta đã lưa được ngơi rồi đấy. Bất trật, thỏ nhớ ra, dùa đã lợi dụ tính háo thắng, thích khoa khoan của nó để dụ nó xuống biển. Cần từ ái nổi lên, thỏ vớ được cái gì là ném loạn và đầu dùa. Trong lúc vô tình, thỏ dật một cái cây nhỏ, loại cây này có dễ là một loại cụ. Thấy nặng tay, thỏ ném thẳng và môn dùa. Xong việc, thỏ ngoạn điện, chỉ hơi một cái. "Pi" "Thủy ủng" Dùi ngũ mỗi cái mâu biao mũ mĩm bỏ vào dừng. Dùa chậm chạp, không đùi nổi, dừng lại vừa mệt vừa sợ. Nó mếu màu khóc, khóc trán, nó thấy đối. Chả có gì ăn? Nó đành nhai tạm cái cụ, mà thỏ ném vào môn mình. Lạ thấy, nó càng nhai, thì càng thấy khoẻ. Loại cụ này có mùi thơm nhẹ nhẹ. Anh vào khiến toàn thân dùa tràn trẻ xinh lực. Dùa lấy là mừng, vội nhìn xuống quan, thấy bao nhiêu cái cây giống như vậy, thì đào liên hết, nó gòm được một gánh to tướng, cả cụ lẫn lá, kéo về lòng cung. Vua thủy tể, ấm không ngồi dậy nổi. Dùa sợ bị trách tội, bền tụ vừa lên rằng, loại cụ này, chính là lá gán của thỏ. Vua thủy tể thấy cũng sợ, nhưng mà thôi cũng kẹ, đàn sắp chết, không có cách nào khác, lành bỏ vào mồm, nhái bừa. Không ngờ, vua mới nhai được mấy cây, thì thấy người khoẻ hẳn, liền ban thưởng cho dùa và sai dùa mang châu báo lên viễn mộ thỏ. Đất nhiên, là dùa giả vờ đi ngay và số của báo đó, thì thỏ trắng bao giờ nhật được. Loại cây thân kỳ đó, chính là nhân xâm chiều tiên. Vì thế ngày nay, nếu có người già bị ủng nặng, người ta hay cho ngậm nhân xâm cách láp, mong cho người đó mâu khoẻ. Các bạn vừa nghe sống câu chuyện cổ tích, lá gian của thỏ dân, phát trên cây giải chỉ, chú, miao, đi, dẹp. Cây giải chỉ, chú, miao đi, dẹp, đã có mặt trên Spotify và Google Podcast. Bố mẹ nhớ live và chia sẻ cho mọi người quần biết, để cây chú, miao mâu lớn nhá. Chúng ta sẽ gặp lại nhau, trong trương trình kể chuyện vào chính giờ tối mai. Con bây giờ, Xin chào và chúc bén hủ ngon. [MUSIK] [MUSIK]
Podcast Summary
Key Points:
Vua thủy tề bị ốm nặng, thái y chẩn bệnh và kết luận cần ăn gan sống của thỏ để chữa khỏi.
Rùa tình nguyện lên đất liền dụ thỏ xuống thủy cung bằng cách khoe khoang về vẻ đẹp dưới biển.
Thỏ bị đưa đến trước vua thủy tề và biết mình sắp bị giết để lấy gan, nhưng nó nhanh trí nói rằng gan để ở nhà.
Vua thủy tề tin lời và sai rùa đưa thỏ về lấy gan, nhưng khi lên bờ, thỏ cười và tiết lộ đã lừa rùa.
Thỏ ném một loại cây vào rùa, rùa nhai thấy khỏe và mang về cho vua, vua ăn cũng khỏi bệnh; loại cây đó chính là nhân sâm.
Summary:
Trong câu chuyện cổ tích "Lá gan của thỏ rừng", vua thủy tề bị ốm nặng và các thái y cho biết cách chữa duy nhất là ăn gan sống của thỏ. Rùa tình nguyện lên đất liền để dụ thỏ xuống thủy cung. Bằng cách khoe khoang về vẻ đẹp kỳ diệu dưới biển, rùa đã lừa thỏ lên lưng và đưa nó xuống gặp vua.
Khi thỏ biết mình sắp bị giết để lấy gan, nó giữ bình tĩnh và nói dối rằng gan của nó để ở nhà, vì nó có thể lấy gan ra khỏi bụng và đưa vào lại. Vua thủy tề tin lời, sai rùa đưa thỏ về lấy gan. Lên bờ, thỏ cười lớn và tiết lộ đã lừa rùa, sau đó ném một loại cây vào đầu rùa.
Rùa nhai thử loại cây đó, thấy khỏe khoắn, liền mang về cho vua. Vua ăn cũng khỏi bệnh. Loại cây thần kỳ đó chính là nhân sâm, từ đó người ta dùng nhân sâm để chữa bệnh cho người già yếu.
Câu chuyện kết thúc với bài học về sự thông minh và mưu trí của thỏ.
FAQs
Vua thủy tề bị ốm nặng, và thái y cho rằng chỉ có gan sống của Thỏ mới là vị thuốc duy nhất chữa khỏi bệnh cho vua.
Một con rùa (dùa) đã tình nguyện, vì nó là loài lưỡng cư có thể sống trên cạn, dù chưa từng thấy Thỏ bao giờ.
Rùa khoe về vẻ đẹp của vương quốc dưới biển và dụ tính tò mò, thích khoe khoang của Thỏ, khiến Thỏ đồng ý đi cùng.
Thỏ nói rằng nó không mang gan theo người, vì gan của nó là loại thần dược nên nó đã giấu đi, và chỉ lấy ra vài lần trong năm.
Các quan trong triều cũng đồng tình, cho rằng có thể Thỏ thực sự lấy gan ra cất giấu, vì họ chưa từng tiếp xúc với thú trên cạn.
Thỏ lừa rùa đưa mình về bờ, rồi ném một loại cây vào miệng rùa. Rùa mang cây đó về cho vua thủy tề, vua ăn vào lại khỏe mạnh. Loại cây đó chính là nhân sâm.
Chat with AI
Loading...
Pro features
Go deeper with this episode
Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.