Tập podcast này giới thiệu khái niệm "truyền thống tân tạo" (invented tradition) từ công trình của hai nhà sử học Eric Hobsbawm và Terence Ranger. Theo đó, nhiều truyền thống mà chúng ta cho là cổ xưa thực ra mới được phát minh, thường vì mục đích chính trị hoặc xã hội. Ví dụ điển hình là kilt Scotland: trang phục này không hề có từ thời cổ đại mà là sản phẩm của thế kỷ 18-19. Great Kilt ban đầu bị cấm sau cuộc nổi loạn năm 1745, sau đó được biến tấu thành Little Kilt bởi một chủ lò dệt người Anh. Năm 1822, vua George IV mặc kilt trong chuyến thăm Scotland, biến nó thành quốc phục nhằm thể hiện sự thống nhất giữa Anh và Scotland. Tương tự, áo dài Việt Nam cũng là sản phẩm cải biên: từ áo giao lĩnh, áo ngũ thân, đến áo dài Lemur do họa sĩ Cát Tường thiết kế năm 1935. Áo dài hiện đại không chỉ là trang phục mà còn là biểu tượng của phong trào phụ nữ bình quyền. Quá trình chấp nhận các truyền thống mới thường gặp phản đối mạnh mẽ, như việc phụ nữ mặc áo dài Lemur bị rách áo, hay thanh niên mặc quần ống loe bị cắt tóc, xé quần. Cả hai ví dụ đều cho thấy truyền thống thường được phát minh, cải biên để phục vụ những mục đích nhất định, và việc thay đổi tập tục xã hội không hề dễ dàng.
[MUSIK] Xin chào, các bạn đang nghe Oli nói một podcast, nóm nhà tính việt là bình thường một cái bất thường. Các bạn biết không, cùng một đồ vật, cùng một lợi trang phục, một ngư lễ, một các phở mị thật được chuyên từ đây này qua đời khác. Nguyên con người ở mỗi thời đại là có thể hiểu và diễn dài theo những cách rất khác nhau. Thậm chí đối mực nhau. Đó là hiện tượng mà chúng ta sẽ cùng nhau tính hiểu trong tập podcast làm này. Nó được gọi là chuyển thống tăng tạo. Invented Tradition. Lại nghiệp đứa hai nhà sự hợp Eric Hotsbone và Terrence Brancher lấy xuất trong quấn. Sự phan minh ra chuyển thống. The Invention of Tradition phát hành năm 1983. Bận đình chính của quân sách là nhiều chuyển thống mà chúng ta coi là cụ sưa và vật thời gian. Thực ra lại khá mới mẹ. Và thường được cố tình dựng mên. Với hình thức và nửa dùng đại đức trình sửa. Và thậm chí là biện ra, thêm tất vào để phục vụ một số mục đích tôn giáo, chứng chị hoặc sá hội. Chúng ta hãy cùng xem xết chuyển thống. Chuyền là chuyển giáo. Cho chuyền lại thế hệ này quả thể khác. Thống là thống nhất. Là sự hợp lại của nhiều bộ phận thành một trình thể. Trong tiếng hán cổ, trự thống con nghĩa là các sợi tơ riêng dễ, được riêng lại với nhau thành tấm vải liên mạnh. Trường thống nghĩa là những thoái quan, phong tục, niềm tin, thử cháo chuyển lại thế hệ này quả thể khác. Bất biến, không thấy đổi. Nhưng thực tế thì nhiều chuyển thống mà chúng ta vận tin là bất biến. Là lại không bất biến đến vậy. Một ví dụ điển hình mà các đáng giản được chỉ ra trong quấn sự phát minh là chuyển thống. Là chức vải dành cho năm dõi của Scott Lan. Phần một bộ vải ngắn và chức ảo dài. Ngày nay, nhá thấy bản xác văn hoại Scott Lan là nhắc để phải kêu cho năm dõi. Tự dự dự ý khi mặc loại vải này. Kêu là loại chân vải dài đến đầu gối, phẳng ở mặt trước và sếp liếm ở sau, tưởng ngoài từ vải lên dài của hoa văn kẻ sắp, hoại là vải Tarthan. Với mâu sắp và kẻ sắp lực chương cho từng thị tập, tức Lan ở các vũ khắc nhau của Scott Lan. Đây là loại lệ vực thường được mặc trong các dịt rệ hội đám cưới và sự kệnh quan trọng này thể hiện lòng tự hảo dân tộc. Tuy mọi người thường nghĩ rằng loại trang phục truyền thống này có ngoài góc rất cố sưa, nhưng trên thực tế chúng lại là sản phẩm, thời cận đạ. Chức kêu mà chúng ta thấy ngày nay, thương chất chỉ bắt ngon từ đầu thế kỳ 18. Theo ghi chép của Thư tịch cổ, thời xa sưa, 10 giao vùng càng
วien Scotland mặc các loại trang phục rất khá. Bắt đầu hoa mặc dòng với những người ấy nghe m. Ireland láng dìm cùng áo sơ mi dai có la lain nơi, và áo tròng bán Nhật Pratt. Outline ở la trang phục trứng, được dề từ bài lan, có giáng chung dập, dai đến đầu gối hoặc mắt cá chân. Giáo đó thương đo mặc kèm với một chức đái lưng để cuối lịch phần eo và không cần thiết phải mặc quân bên dưới. Đây được coi là tiền thân của áo sơ mi hiển đại. Bên ngoài liner, người ta sẽ khoáng thêm một tầm áo tròng Bratt nằm một tầm vải lên dầy. Bắt đầu có hình trữ Nhật, sau này được cải tiến thành hình bản nguyệt để vừa vay vay hơn. Áo tròng Bratt có tác dụng dưới ấm rất tốt, thậm chí có thể dùng làm chân trong các chuyện dù hành. Chuyên phục càng nghe Scotland nổi tiếng với hậu lại ấm ướt và có gió lớn. Dân càng nghe nghe cần nhiều hơn áo liner và Bratt để chống chọn video kiện này. Đến đầu thế kị mời bây giờ tiến bộ của kỹ thuật ZLAN. Mình đã đã dễ tất cả những tầm vải lên dầy dọc và chất lượng hơn. Như đó, trong phục mang bản sắp Scotland đầu tiên đã xuất hiện. Đó là GritQ, hay Biao TukQ, là một tầm vải lên Scotland, Saucaro, Cổng Lò, to nhiều một cái trang, giải thịp 4-6m, dụng khoảng 2m, thức là các ban Bố Lần Bratt trên thống. Nói nôm nay là người Scotland sẽ quảnh nguyên một cái trang lên Cổng Lò, quang người, rồi thắt một cái đai lưng người dựa. Cho đến thời điểm đó, chưa có tà liệu nào nhắc tới chương phải kêu hiện đại ngày nay. Mọi chuyện chỉ thay đổi vào năm 1745, khi một cuộc nổi giải lớn Nổ giá Scotland trong lại chính quyền Trung ương ở London. Sau khi giọt tắt được cuộc nổi loạn này, để bình định lâu dài các lực lượng phản khán. Ngày viện Anh đã thông qua đạo luật Disgill Tương, cấm chăm phục vùng cao nguyên. Tức là cấm người Scotland, mặc Great Killed và Vại Carotartan, bởi vọng bóp nghe văn hoá bản diện của vùng này, vốn luôn bị giới quý tộc Anh cho làm ăn gì mọi giợ và thúc đẩy dân cao nguyên tiếp thú văn hoá Anh. Phải gần 40 năm sau, đến năm 1782, đã lượt này mấy bị bại bỏ. Ngân khi đó, thoát quan của sá hội đã thay đổi. Great Killed đã không bao giờ tái lập đùa bị chí thông vục hàng ngày của người Scotland nữa. Chứ Killed ngắn ngày nay chính là biến thể của Great Killed chuyển thống, nó là nửa dưới của Great Killed, được bộ sông Thêm Zebly ở mặt sau. Tương chuyển đây là phát minh của Thomas Rollinson, một ông chủ lo dành người Anh. Ông ta đến Scotland mở sưởng và muốn công nhân diện phương, cảm thấy Great Killed quá cầm cần, không hợp với công việc trong lo dành. Ông ta đã nghĩ ra Little Killed, tức chính là Vai Killed hiện đại. Thế nhưng, Killed chỉ được nơi lên hàng quốc phục của Scotland xam một sự kiện cụ thể, bà một năm cụ thể, gắn với những con người cụ thể. Nhưng đầu tiên, chúng ta hãy lết qua rất nhanh lịch sử quan hệ phức tạp giữa Anh và Scotland. Mày nay chúng ta có khá niệm Inuit trực kinh đẩm, nôm nay là phương quốc thống nhất. Thường gì thói đời những gì kém thống nhất, thì mới cần đặt tiên là thống nhất. Phương quốc thống nhất cũng còn có bối mức quốc thành viên là Anh Scotland, Wales và Buck Island. Nằm chiến hai hồn đạo lưới của Châu Âu, là đạo Anh và đạo Island. Sức sửa xưa thì đây là bối mức quốc độc lập. Dù có quần góc xác tục ngồi ngữ văn hóa khá gần nhau. Dần dần nước Anh lừa nhất, dân đông nhất, rau nhất. Cò hàng trăm năm đã sửa dụng mọi biện pháp bao ngủ ngoại giao chính trị kinh tế, và quan trọng nhất là bảo luật, để nước chọn ban nước kia lập nên vân quốc được đặt tiên là thống nhất. Vui vô Anh, quốc đồng thời là vua của vân quốc thống nhất. Scotland là nước lần thứ hai trong bộ nước. Như lần đánh nhau ngang tải ngang sức với ông Anh, nên cũng là nước hợp một nhất khi bị dí súng vào đầu bắt phải ra nhập United Kingdom. Họ hợp hợp truyền tận ngày nay, nên năm nào, Scotland cũng đòi chân cầu dân ý để tách khỏi Anh. Lần chân cầu dân ý cần nhất, dẫn ra vào năm 2014, sau khi nước Anh rút khỏi ái ui, trong khi đại đa số "Dân Scotland" muốn ỡ lạ. Trong đánh chân cầu đó, có 44% người Scotland, bỏ phiếu "Dòi Li Hoôn" và 55% muốn tiếp tục ỡ lạ. Nên Scotland đã không tách ra, nhưng bởi nề lý khai vẫn luôn chào lần ở đó, kể ra những căng thắng nhất định trong giới luận sã hội cả ở Anh và Scotland. Quay lại, BVI KELT, sự kiện bương hoạt đời về số phận của nó diễn ra vào năm 1822, trong chuyến thăm của VW Để từ của Anh tới vùng Cang Williams College. Chỉ hai năm trước, năm 1820, một cộng lụi dạy khác của người Scotland vừa mới diễn ra. Rõ ràng từ cầm Grit KELT và VY CAROL TOTALN trước đã không hiểu quả lắm, nên là nay chiến thuật sẽ được thay đổi. Lên này nhà vua sẽ không cầm đoán dì cả, mà thậm chí, ngược lại, để chương diễn sự thống nhất của một vương quốc chứ được thống nhất lắm, ngãi người sẽ làm gì đó thật là phá cách. Và sau khi xem Z, kỹ lời tư vấn của những cận thân hiểu "Dò Scotland nhất" ngay ngựa kinh yêu quy định rằng sẽ không gì thế hiện tình huyên định tham diết dự Anh và Scotland, tốt hơn một bộ lễ phục thơi thượng, được mai bằng vải "Torten Carro" thứ vải mà truyền ông nội của ngài đã cấm tiệt mấy chục năm trước. Thật bệ, nãy người sẽ bảo quá Hoang Toan bộ Hoàng Bào Chuyền Thống của vương quốc Anh trong suốt chiến tham Scotland này. Ngày đã đặt nhà máy Hoàng Giá mai giân một bộ lễ phục Hoàng Toan mới phải giá 1.300 năm từ bảng 18 xí linh, tức hoàng 160.000 bảng Anh hay là 4.5 tỷ đồng ngày nay. Ngày người sẽ không bộ vương miệp, mà thấy vào đó là trước một bonnet cần lông đại bằng chuyên thống của các thủ lĩnh thịt tốt Scotland. Phần thân trên, ngài sẽ mặc một chức áo trái kết hiệt đại theo phòng cây quân phục. Với tà khăn và trèo qua vai trái, bằng ngực, cậm vời chức thát lưng lấy cảm hứng từ "Grid Killed" cổ đại. Phần thân dưới ngài mặc vầy Killed Ngắn và đi tắt cổ cao, cã áo, vải và tất đều được mây bằng vải "Torten Carro" lại vải mà từ đó về sau sẽ được gọi là "Royal Torten". Đi cảnh với bộ lễ phục là những phục hiện hết sức sáu à, quím, sau găm và sừng đừng thức súng được chạm chỗ cực kỳ cầu kỳ bằng vang và đá quý. Thao yên ảnh viên hiệu của Hoang Giã Anh và của Thành Andrew, Thành Bảo trợ của Scotland. Những món đồ này ngày nay vẫn còn được bảo quản ở chẳng thái rất tốt cho bảo tán Hoang Giã Anh. Có một chi tiết khá hai hước là "Voer George" để tớ. Chả, giống như hữu hết ca nhạp vua khác, vốn có một thân hình khá đấy đả. Vì vậy, khi ngay mặc Killed, nó đã hơi bịnh ngắn một chút. Chỉ dài tới nổi, chứ không chùm hết đậu gối như Killed Phổ Thông. Một cái tầu khá hước đã chăm biến mà nói rằng có lẽ sao thời gian vững thăm chúng ta khá ít ỏi, đức ngài muốn chúng ta nghe thấy, càng dở càng tốt. Tí nhiên, ở Scotland lại lại và có lẽ vì vậy trong đại lệ chân thức mình đã mặc thêm một chứ quần lấy kinh. Các mọi người Scotland chỉ dạy không mặc như vậy. Để chứ lại, bước chân dùng chân thức của Hoang Già vẽ lại hình ảnh đức nữ hoàng cho buổi lễ đã cố đều trình mô sắc và anh sáng để làm tăng độ nổi bật của chất Kheo đọc dực và làm Ấn đi chất quần lấy gian đề ngay ngựa trong người thể đang để hai đau hối trần. Tấm lại, để thiệt sự đoàn kép, mấy người đã chọn không mặc lẽ phục của một vị vô cho ô bình thường mà cộ một thủ lĩnh mình nuôi Scotland.
Và không chỉ có ngày ngựa, những người tiếp đón lại tại Scotland cũng phải có phần xương đáng và màn trình diễn này. Tất cả các thiệt tập của Scotland được triệu tập tới lệ dễ hoàng, và mỗi tiếp đó nhà vua, phản hoàn của mỗi thiệt tập sẽ gồm thủ lĩnh và chừng 20 người hậu cận. Họ cũng sẽ mặc kiểu trang phục ảo rắc két kết hợp với loại vầy kiêu ngắn, mấy mằng vầy Tatuan mới mẹ này. Tuy nhiên, nhưng vầy có lại là chưa đủ hành trắng, một công ty chuyên máy vầy Tatuan đã nghĩ ra mở ý tưởng. Họ như thấy một tị trường tiệm năng lối hơn nhiều. Tại sao không sản xuất riêng cho mỗi thiệt tập một loại vầy Tatuan đặc chứng, từ đó kích thích sự cạnh tranh giá các thiệt tập. Khi dưới chức ở Nân Dinh bắt đầu chuẩn bị cho truyền thăm của đất ngựa hoàng, công ty đã chuẩn bị một quým catalốc việc kê rất nhiều mộ vầy Tatuan khác nhau để mời các thủ lĩnh thiệt tập lựa chọn. Tuy nhiên, khi truyền thăm được chiến thức xăng nhận, không còn thời gian để những người đặt xuống nữa, lần sống nên hàng doanh dập đổ về, cầu đối mức mọi mẹn vài Tatuan đều được bán ngay khi nào vừa ra hỏi quý cười. Trong hoàn cảnh này, những bụt quan trọng nhất là cố đủ vài cho tất cả những người cần mây lệ phục. Và thế là cả những bẫu chức đây từng được quy hoạch để làm quần nào cho nô lệ, cũng được tái sử dụng cho những thiệt tập đang cần kích. Đến quý cộng, tất cả thiệt tập đều hơn hoàn trình dễn đức của trong bộ trang phục truyền thống, tựng mây bằng vợoại vài vài tháo tranh truyền thống, giải theo hoa văn caro truyền thống của thịt tập mình. Ruy chỉ có một điều những truyền thống này, vừa mới được phát minh một vài năm trước, bởi những nhà tức bản mận cánh nhất của đế quốc. Đó chân nhau một thử truyền thống tân tạo, một truyền thống vừa mới được hai sinh. Chúng thực sự là những món phở ra truyền đợi thống nhất. Và tất nhiên, phở ra truyền đời đầu không phải là đặc sản của riêng Scotland. Áo dài, món của phục không thể chân cải của phụ nữ Việt Nam, cũng là một món cải lương tương tự. Áo dài hiện đại được phát minh ra vào khoảng 50.935, bởi nhà may lơ mưa, Aka bức tường có họ sĩ cá tường, nó được cải tiến tự áo dài ngủ thân của nhá nguyễn. Chứ hết chúng ta hãy cùng tìm hiểu ngon gốc của áo dài ngủ thân, hoặc là ngủ thân vì áo được gép bởi 5 mành vài. 2 thân trước, 2 thân sau, ngủ thân con nằm về vẻ trước, những phải người mặc. Theo quý cách truyền thống, thì bản áo được thích kể soè và công, hãy bên tà cúp lại, chứ không lộ phần nhé áo dài tân thời. Áo ngủ thân bản thân nó cũng là một loại trang phục cách đân. Trong ra gọn trịnh viện phân tranh, tất cả bị chứ tôi thành đăng trong đăng ngoài. 5.744 sau khi chính quyền năng trong đã đi vào hồn địch, chúng người thuốc hoát đã cho tiếng hình cách trang phục, thì xó trong người năng trong anh mặc sẽ khác với đăng ngoài, để tỏ rõ là 2 nước khác nhau. Đến thời điểm đó, cả người ở 2 đàn, điều mặc phổ biến dưỡi trang phục gọi là áo dào lĩnh, là là áo có ngon gốc từ thời hán ở Trung Quốc, sau được chuyển sang Việt Nam. Khách về ngủ thân có 5 tà, đào lĩnh có 2 tà được may dợ thùng thình. Tên gọi dào lĩnh, bắt ngon từ kích mặc, 2 vật áo sẽ vắt chéo nhau ở phần cổ. Thay vì sử dụng phùi cả như hiện nay, để mặc sẽ dùng 1 chức rây hoá tắc linh để bột 2 vật áo cổ địch ở eo. Nam sẽ mặc áo dào lĩnh cùng vui quần nền 2 ống, còn nữ sẽ mặc cùng vui vấy. Khi đăng trong 1 bỏ dào lĩnh, chuyển sang áo hụt thân, phụ nữ miền Nam không được yêu cầu chuyển hết xa mặc quần, cũng thể mặc có dài hụt thân cùng vui vấy. Đến thời giao lông, rằng xơn lại quy về 11, và mối tuy nhiên phong phục hai miền vẫn giữ sự khác biệt như vậy. Mình Nam phụ nữ mặc quần có miền bắt lại mặc vấy. Thế nhưng giờ 2 nước đã góp là 1. Nếu gì ngày trước được phát minh ra để tạo sự khác biệt, giờ lại cần được cải biến để thì hiện sự thống nhất. Và thế là để đồng bộ phong tục của cá nước, và cũng để thi hiện quyền lực của chính quyền Trung ương. Vua Minh Mạ, con Vân Xa Long, lành vua thì không cải được, nhưng mà ngồi mình bắt thì vẫn rất ấm ước. Tháng 8, con Triều Vua Xa, cấm quần không đẩy người ta hãy hùng. Không đi thì trở không đâm. Đi thì phải mượt quần trồng sau đăng. Có quần ra quán bán hàng, không quần ra đứng đầu làm trong quán. Ê, chạy, không quần ra đứng đầu làm trong quán lại với cái lý trưởng các thứ, thì quá là ngang, Ê, à mà thôi. Poccas và Minh người ta bỏ quá chủ đề này. Quên lại với áo rai hiện đại, nếu áo rai ngũ thân là món cải lương từ áo rau lĩnh, và áo rai hiện đại là món cải lương của cải lương. Nhưng mà sao lại phải cải lương lắm thế? Nếu rau lĩnh truyền thành ngũ thân, thì hị trí lý khai của đăng trông, thì áo rai và lánh sự chuyển rao từng áo rau sáng tây học và là biểu tượng của phong trào phụ nữ bình quyền ở đầu thức kỳ 20. Tăng rạng của áo rai, hoạ sự nghiệm cá tường xin năm 1912 ở xân tay 56 tuổi, không khi độ và có đẳng bị hợp đông rương và bốn, và để có là mỗi cho những họa sĩ sơn giấu dành tiếng nhất của trường này bên cạnh những tiếng tuổi level, tôi ngọc văn, lê thiệu lựu. Ông chính là thể hệ tây học đầu tiên của Việt Nam, lớp chỉ thức đầu tiên cả mũi máy, thay cho bước lông, dùng tiếng pháp, nhiều hình tiếng hán, điều đặc biệt ở cá tường là ông không chỉ là mời họa sĩ, một nhà thét kế tài năng, mà còn là một cái viết đầy năng lượng, một nhà vẫn động giáo hội hết sức năng nổ, ông từng đi rốt sau suyên việt để vẫn động cho từ con tinh thần của mình, không có nghi ngờ gì nữa, hoặc là các tường chính là thủy tổ của ngành cây ué áo thời trang, mà nếu các bạn muốn dùng tiếng việt một cách thuần việt, ông chính là nhà tạm mốt, đúng ý ở đầu tiên ở cái đất nước này. Thoảng nghe, kéo khách quần từng là chuyện giản đơn, nhưng chúng ta hãy nghe lý lụt của các tường. Mới nghe đầu đề, ta chứ vội cho là một vấn đề nhỏ mọt không đáng đàn, một vấn đề thuộc về vật chất, chứng ra vật chất, vẫn có mặt thiết với tinh thần, mấy nơi lạnh cùng với tinh thần phân biệt gió giàng lại người với giống vật. Theo ý tôi, quần áo tì dùng để chá thân thể, sâm nó có thể là tấm gương phản chiếu ra ngoài cái trình độ chí thất của nước. Ngọ giàn nghe từ đầu, các tường là tự ra cho mình một sứ mạnh, cách tên ý phục, và từ đó cách tên đất nước, ông trăm sự. Đói nhìn lại nước nhà, tôi không khỏi có điều trán nàn, chứ ý phục của bọn trái chúng tôi, phần như phòng theo kiểu mẫu của người ông Mỹ, có ý phục của các bạn gái, tôi xem thấy có nhiều điều bất tiện, mà lại không có vẻ chi là Mỹ thuật. Tì rằng với năm gần đây, ý phục của các bạn gái cũng có một vài phần sửa đổi, sâm sự sửa đổi ấy chẳng qua chỳ ở mấy cái màu sắc sớ, mấy thứ hẳng lạ nước ngoài, rút cụp lại, đau cụp bắt hoàn đấy, cầm sửa đổi, cộp bằng thừa. Ah, quán ra các bạn, áo dại hiện đại, khi mới ra đời cũng không phải, đã được công trung đón nhận, còn là quốc phục quốc hồi quốc tuy ngay đâu. Mà ngược lại, xuống đông cho ra hội đã phản đối cái gát, thằng những cách không thể gái gát hơn. Nó phải tranh đầu để có được việc việc ngày nay. Trong một bài phòng vấn quốc hồng văn, người phụ nương đầu tiên mặc áo dài lemuria ở Saigon, quốc kể rằng, một tuyên họ khi quốc cùng và ngay bạn tham quan, quốc hội chợ, họ mục thấy một một mười phụ nữ lớn tuổi, cứ đi theo sau. Bĩ dàng bởi chỉ chủ ý trong phục, có mổ sắc tươi sáng, hoặc kiểu dàng mối mẹ của mình, của cũng không mấy bạn tâm. Nhưng bất thình lình, của vân ngay một tiếng "Rot" thật to, và tả á của cô việc một lưỡi dáo sắc bán, cách toạt giá làm đôi, bà lạo ấy, nhanh chồng biệt mất, vào trong đàm đông. Truyện xe quần xe áo, đấy cũng chẳng có gì lại. Mấy chụp năm sau, ở Hà Nội, cũng hình thành một phong trào tương tự, tậm chí là quy củ hơn cấp nhiều lần, các bạn có thể đọc thêm những chuyện với về thời báo cấp những quần hôn Nam Đồng để biết thêm chi tiết. Đó là thời kỳ cuối những năm 60, đầu bày mưa ở Hà Nội. Có những đội thang niên cơ lò, được thành đoàn thành lập, có nhiệm vụ chính, là thứ bày, chúng nhất, lập xuất gác ở các ngại tư đông đúc, như hàng bài, để thấy tổ, bà triệu, trang tiền, đường thang niên. Tất cả những ai mặt quần ống lue, và để tóc dài, quần, và cắt tóc. Lúc ấy thấy ánh nào, có mái tóc bị gọt nồi biến trang hiếu, và chết quần ống lue bị sẻ ống lên đến đầu gối, lại biết ngay mấy ở chủ sở đội thang niên cơ đỏ bức ra. Nhưng phạt thì có quy trở thành hói, cấm cãi. Quần ống dộng trên 25 cm, và tóc trùng kiến hết tay, là sẽ ăn phạt. Số là chết quần ống lue, là một của cà thế giới thời ấy. Thế nhưng Hà Nội chữ vô xem quan những vỏ, địa thân nhập hầu, qua xu nhà xa ba, những hình các ban nhạc rock, đình đám, ác ba, Beto, Bonnie M, Ziyan, những hiếm hạt ấy nhập từ liên số, Balan, cộng hóa dân chú nước về, tất cả các thân tượng một tên kinh này, như John Lennon, Phồn Makathy, Barry Gip, đều mặt chính chức quần ống lue, và áo Somi bỏ chán, với mơ tóc giải thuật. Đó là hình ảnh biểu tượng của phong chào hippie và được thánh nhiên hành hình uệ thử đo, vô cùng tán thường. Nhưng nó lại không sao loạt vừa mắt, người có chán nhiệm dịnh dưỡi truyền thống ban hóa của dân tập. Rùi truyền thống của đây, chỉ là những như quần gà kì ống suôn, mở dưỡi nhập vào Việt Nam vài chục năm trước mà thôi. Nhìn lại thì thấy rất là ấu chí, nhưng chúng ta hạnh đập lại cách, họa sĩ cá tường đã phải tranh cá hiền thành như thế nào, để bảo vệ việc phụ nữ mặt quần giải trắng đầu thị kỳ 20, để một lần nữa, thấy là, thay đổi tập tục của sả hội không phải là chuyện dễ. Phụ nữ đời này có khá phụ nữ đời sưa hoạch chăng ở chỗ, không đợi non thúng, quay thao, không đi zep công hay dị mọng nhái như họ. Con thì vẫn kêu áo lệ sẻ ấy, vẫn kêu quần lụng thục đen ngò mấy, hoặc giải của có người ưa mặt quần chắng, sông tiêu rằng số đó rất ít. Họ có ít không phải là họ sợ mặt quần chăng nó xách quá, chỉ tại họ sợ cái dư lượt quá ngà của người mình. Hãy chung thấy bóng một cô mặt quần chẳng đi qua, là ít như rằng có kẻ bất bình gọi mát. Nào là tên thời, nào là lũ bình. Những cho kỳ những tờ đó bất bình cũng phải. Nhi sao các cô không giám theo họ bệnh? Vì sao các cô lại tự tiện bỏ quần đen? Nó là cô hôm của tí của họ? Và quần đen có bệnh cũng chẳng ai thấy, mà lại đợt tốn công giật, rõ giải vô cùng.
Nhưng nói là nói vậy, nếu các bạn gái không sợ ở sạch, tôi sẽ khuyên nên mặc hạnh quần chắn. Cái quần chắn cũng như cái đường nguy lời đôi dày gót cao. Em nói chẳng hề tiêu biểu cho sự lạm mạng, dâm ô. Bộ áo các bạn gái rồi đây phải như thế nào? Chứ hết, nó phải hợp với khi hậu xứ ta. Với thiết các ngùa, với công việc, với khuôn khổ, vốn mực thước của thân mình mỗi bạn. Sao nữ nó phải gọn gàng, giàn gì, mạnh mẽ và có vẻ mỹ thuật và lịch sự. Nhi dù thế nào, nó cũng phải có cái tính cách riêng của nước nhà, mấy đường. Chào, các bạn nghe rồi đây. Nếu thấy đó nói rằng quần chắn của phụ nữ là lãng mạng và dâm ô. Đúng, chính thế, đó là dâm ô. Tức họ là nếu quần chắn mà dâm ô thì trước ảo giải tân thời sẽ phải gọi là gì. Và đúng là các nhà bà tuần học của thời đại đó đã liên án cắt tường và thích kế áo giải của ông bà những tường ngữ không mấy đẹp đẽ. Nghe pothat xin đoạn này, thì các bạn yêu văn chương có một cảm giác ngơ ngơ nào đó, thì các bạn đúng rồi đấy. Hoặc sự cắt tường và tiệm may là mưa chính là nguyên mẫu để vụ chọn phụn và quạ đen nhân và ông tuyết phần ở và tiệm may ô hóa, chương thích kế ra những kiểu thời trang tinh thời nhất. Một số đó, ông tuyết phần ở giới thiệu là chính là ông mi thật đông dương, ông cái thậm may, cây ông vẫn kỳ tên các mục phụn nữa là T.I.P.N.A. Những là tôi yêu phụn nữa. Tiết tường, anh hưởng Mỹ thuật của ngài đã được phố cập. Mỹ thuật càng khó hiểu, càng kích chi tưởng tượng của con người. Có đúng không? Vâng vâng, quả lại như vậy. Vâng vâng, cũng chính vì sã hội, mà nghe xí chung tôi phải quay về làm kế việc áu hoa. Mãu hoa, trước khi là cái đẹp của phụ nữ. Quá đi chính là em. Đúng. Trong số đó, số tự đào nguyên cuối, phụ chọn phụn không ngừng diệu nại ông tuyết phần ở, bởi ông này luôn dương ca ngoạn cửa áu hoa, đứng trằng phải vì lý tưởng tốt đẹp gì, mà chỉ vì mong bán được hàng. Thưa bà, bà muốn mua hàng hay mấy áu hả? Chúng tôi muốn mấy. một vộ quần nào kiểu mới. Ôi, chính thế đi ha. Bây giờ phải cách tân. Chưa kỳ lỗi y phục xưa cu, làm chị em chúng ta chống dạ đi ha. Trời ơi, ơi, trời ơi, bà nói đúng đi ha. Thì hữu nữ thầy này giờ giỏi hết mê tây. Ôi, tân thầy, đi ý thỏa. Ôi, chào, nốt đẹp. Nó quyến dụ ông hả nhà tôi. Nó cơm mất thảnh phút của tôi. Tôi biết làm thiện nào bây giờ. Xin, bà đừng nóng này. Trời ơi, ông hả nhà tôi. Trời ơi, thưa bà, cái đóng. Bà phải chị lại chúng bằng cách anh vận như họ thôi. Phải, phải đây. Tân thầy. Ê hoa, thiên hạn người ta sẽ gọi tôi là con đi ra. Chỉ tại các bà, các bà chủ tiệm mai âu hoa, các bà đầu tiêu ra. Thưa bà, giữ bùi căng tân này. Cái gì bà chủ, thì đau thài đi. Bà có biết, từ khi chúng tôi mở cửa điệm này ra, thì có bao nhiêu người vở đã được cư vết. Bà nhiêu người vở đã tìm thấy lòng yêu của trông không? Chúng tôi mở cửa điệm này ra, đi cư vết hạnh phúc. Mong bà hiểu cho. Nếu thế thì, thưa bà, tôi sinh mai ngay một bộ hả? Bộ nào, bộ nào tân thầy nhất hả? Một nhà Mỹ thuật, một tay từ nguyên sinh viên Mỹ thuật đông vương. Xe em hầu hại cho sắc đẹp của bà. Giết hình hại. Xin 13 theo tôi. Khi nhân vật chính, xuân thốc đỏ được ra nhiêu vụ đứng bán hàng và giới thiệu sản phẩm trong tiệm âu hoa, cũng tiết phần nợ đã hướng dẫn nó rất kỳ. Nhịm vụ quả anh là văn đứa. Văn đơn, người bán hàng, mỗi khi có một người vào mây một bộ y phục tân thời. Thế là nước nhà lại có thể một người tân tiến. Mà tân thời hay ô hoa, theo góc nhìn của vụ trọng phụ, cũng chỉ là cách nói biếm đi của sự lặng lơ. Chính ông thuyết phần nợ, lýc thân, hướng dẫn, xuân thốc đỏ, những nhờ tên mấy bộ quần hảo trong tiệm âu hoa như thế này. Anh phải nhớ hiện vật cấm sở. Vâng. Bây giờ phải học thuộc những điều tôi giải. Hờ cánh tay, và hờ cố la dây, anh đọc tò lên. Hờ cánh tay, và hờ cố la dây thì khá lắm, khá lắm, cứ thế. Hờ đến nát, và hờ nửa vũ là ngây thơ. Đập cho nó quen mồm đi. Tốt lắm, khá lắm, anh thông minh lắm. Từ nay, thì cuộc âu hoá, trong cạnh vào kiếp thông minh của riêng anh. Còn đây là những suy nghĩ của Xun bởi những món đồ trong tiệm âu hoa. Tôi cũng hơi nóng rồi. Xong được dịp hưởng bằng mắt một bữa tiệc rất hiếm. Nghe là ngắm nguy như bộ phận kém đáo của phải đẹp. Mà chỉ có cuộc âu hoa là giám phố ra. Nào là những cái ngực hiêu khích, đau những co xe lộ viên đáng tên. Nào là những bắt đủi lầm trong những cái bít tích lụa. Nào là áo lất mình, những quần đuôi. Tấm lại, thì là đủ cải những cái có thể uổi xuân tình trong là một ấm cụ giả đã ăn khau bày mươi. Nó là những lý lễ của phê phản hồi âu hoa. Vậy thì hoạch dữ cát tường ngoài cho thật đã lý lụa như thế nào. Múng đi cả các bạn khỏi mất thì giờ vũ ý. Tôi xin thưa. Chính cái cổ là thưa và hai ông tay bắt tiện. Cũ cổ cho mắt giờ cài thì cái cổ để làm gì. Tôi xin hỏi. Để chê cổ ưu. Thì nó nhỏ xíu thế kia, chê thế nào đủ. Và lại, các phụ nữ nước lạnh bên ông Mỹ còn chẳng cần cổ. Nếu là sứ ta khi hậu rất nắm. Không niệm thế, cái kiểu áo của các bạn, nó lại còn kỳ gì lắm nữa. Nếu các nhà Mỹ thuật ông Mỹ qua sứ ta, chẳng may lần đầu mà thấy được những bộ áo của các bạn, tôi giám chắc họ phải ngặt nghe nha bật buộc một kiêu. O là là. Nếu họ là người pháp. Phải, họ lấy làm là là phải, vì phụ nữ nhà Nam sống trong thế kỳ thứ 20 này, mà còn dưới những bộ quần áo lôi thôi lúc thấp như thế. Lạm thôi rồi, là ông các tường dài thích cho việc ông bỏ của áo ký mích của áo dài ngũ thân và thấy bằng nhiều kìa của tân kỳ khác, nhưng của bè, của viên, của đĩnh đăng tan, hình bánh bè, của trái tim, còn về sự phá cách lớn nhất, bị chỉ trích nhiều nhất trên áo dài tân thời, nhà dân hoạ đã dài thích như sao? Bệ kêu áo ngày tí có đôi vẻ khác thường, sinh các bạn cứ yên lòng. Không những là có một tính cách riêng, mà còn lại tỏ cho người nước ngoài biết rằng nước ta đã đến thời kỳ biết cải cách và cũng có riêng một bộ quốc phục hợp thời. Ngoài ra nó lại còn đúng với pháp viện sinh, thâu gồm các vẻ Mỹ thuật và thêm giúp giáng điệu của phải đẹp. Sở dĩ, tôi cho hơi trở trộp bụng là bị vi tô muốn phân biệt gió dàng phân ngược với phân bụng. Cháy hành với ít tượng của một vài nhà đạo nước Việt Nam, người tây ông đều cho dẳng bộ ngược cần nhất cho nhan sắp phụ nữ. Một người con gái đẹp mà không có ngược, nghĩa là ngược lép kẹp như chức đồng hộ Omega, thì không thể nào gọi là một người đẹp hoàn toàn được. Có người khi trong thấy một thứ phụ có bộ ngược nở năng, thương rất chiều miệm mai, vì họ cho thấy lịch chứa, là lặng lơ. Đầu với người đó, nếu ta đem ít tưởng ou tay, tinh thần mỹ thuật ra ra cho họ không khi nào chịu hiểu. Họ có đau biết rằng, chính người mình cũng hay dùng câu, thách đáy lưng ông để tả một người con gái đẹp. Một số báo sau, tôi sẽ có bài nào với cách luyện bụng ngược cho ngược nở năng. Tôi bụng chờ xuống tanên thu hết lại cho mất vẻ loa sẻ. Qua thách, các biệt lời nhất của áo dại tân thời, nó được mây bó sát cho hình thể cơ thể. Người hộ sẽ nói là tuôn giáng, người phản đối sẽ tỏa khóa hết thân. Chứ dừng lại ở đó, không chỉ là người chế tạo ra chức gài hiện đại, khoảng sĩ các tường còn là chát đẻ của áo coxay Mét In Việt Nam. So là những hành động tiên của các tường đã mặc áo dài tân thời cùng việc yếu nguyên trường thống. Mà mặc như thế, thì sẽ thành ra một tân thình phần ly lấp sẹ. Lưu ý là ở thời đó, vì nó đang có áo coxay, nhưng rất hiếm mà phải nhập từ tây về rất thách đó. Nhưng nhất định không chịu đầu hàng, họ chỉ có tường tìm ngay tự áo bản thân là chủ hiệu mai cử chung, truyền sản xuất áo khác, áo bơi ở phú hàng bông hành đội. Và để nghị dề thêm áo lót loại mới để nâng ngực cho người mặc. Sau đó, ông lích thân vệ kìa để dề thừa. Đến năm 1935, thì cho xuất sửa những chiếc áo lọi coxay Mét In Việt Nam đầu tiên. Sau được nội địa hoa, giá cả vừa phát.
Hợp tụi tiền người mua, nhưng từ đó, áo ngực kiểu phương tay mới dân dân được phổ biến. Và tất cả những cái cách này, đều vấp phản những quan điểm trái chiều. Ở trong số đó, phú trọng phụng đằng ý ra rất nhiều cái tên, vừa hay, vừa chăm biễn vừa hải hước cho những món đồ ở tiện bầu hoa. Áo nịt ấm ờ, quần chờ một phút, áo lót hạnh phúc, có thể ngừng tay, [MUSIK] Nhưng, cũng giống như là Little Queue ở Scotland, áo dài có lẽ khó mà chếm được vị trí quốc phục, nếu tiêu đi sự ủng hộ của những người đứng đầu chính quyền thời điểm nó ra đời. Đều tình cơ là họa sĩ cách tường đã giới thiệu một áo dài Lemure, lần đầu tiên trên số chính mời của báo phong hóa suất bản ngày 23/3/1930, và ngay ngày hôm sau ngày 23/3/1930, cố guyện hiếu thịa làn cũng được tấn phong hoàng hậu. Và trong năm đầu tiên, năm 1933, các tường đã bị trích rất nhiều vị thiết kế của mình. Họ bảo, bộ trang phục ẩy không tả Việt Nam thuần chết, vì cáo này live-fap, live-túng đúng. Ngu người đó nói mình cần một cáo tả văn hóa và dành tính Việt Nam một cách thuần chết. Bánh chấp rửa luận, năm 1935, sau khi đã tiếp tục đưa ra một số cải tiến và lã khá là tự tin với thành quả của mình, họ sĩ cá tường quét địch sẽ thực hiện một chuyến roossal suyêng viện để giới thiệu cho phụ nữ toàn quốc chế khó giải tân thời Lemure. Khi tới huế, ông đã may mắn cái nối lượng và mời thiết kế một tụi áo dài tân thời riêng cho tân hoàng hậu. Và từ đó về sau, áo dài Lemure đã trở thành kiểu chống phục yêu thích của bản năm phương. Được bà ưu ai mặc trong nhiều dự kiện, íp đón các phái đoàn quốc tế, quốc tế, quốc tế, quẩy lệ lông chọn trong nước. Đi hoàn toàn không phải là cảm tính nhất thời. Cũng giống như vui chóc địa tử trợ mặc kiêu, việc năng phương hoàng hậu trợ mặc một loại trong phục mới toanh và năng gây tranh cải cũng mang hàm bị nghĩ chính trị sau sắc. Chúng ta biết rằng, bản thân bà năm phương cũng là một bà hoàng tân thời. Bà đã phở bộ rất nhiều quy tắc, mà mọi hoàng hậu triệu huyện đã bà tên thuộc xuất 200 năm trước bà. Bà lông hậu đầu tiên của triệu huyện được tính phong tránh cung hoàng hậu ngay trong ngày đại hôn, dân hiệu mà trước đó chỉ phong cho thấy hậu khi hoàng đi đã qua đời. Trong lệ đại hôn, bảo đại cũng đặc cách cho phép bà trở thành người phủ nữ đầu tiên được phép ngước và chiều đình huế và người cạnh nhà gua. Biệt lệ thứ hai, bà đã được giữ đạo công dáo và không phải cải sáng phật dáo quốc đại của nhà huyện. Đấy không chỉ là một ngoại lệ với nhà huyện, màng còn là một ngoại lệ rồi về phía công dáo vì bảo đại cũng không cải sáng công dáo, giới công quyền pháp nặng phải bỏ rất nhiều công sức mệ động để xáo hoàng chấp nhận trở ngập biến lệ này. Và biến lệ thứ ba, bản năng phương yêu cầu hoàng để chỉ được lấy một vợ và tuân thu chế độ một vợ một chồng. Bàn đầu thì vua bảo đại đồng ý, nhưng mà sau này thì không tuân thuộc. Nó thêm một chút về nguồn gốc xét thân của năng phương hoàng hậu, bà xin năm 1914 tại vùng gó con, biên hòa, nay thu phường lông thạnh Mỹ, thủ đức, cho một gia đình công gáo dầu có là con gái của ông P.A. Nguyễn Hau và Bà Marie Lê Thịp Binh. Ông ngoại ba là đại phú hộ lê phát đạt một trong những điện trủ dầu nhất mình nâm thời đó. Đợi chồng ông Hau chỉ có hai con gái, con gái lớn lấy một quý tộc phát. Bản thân bà Nam phương là con thứ hai cũng đời gửi săng pháp học một chứng rồng từ năm 12 tuổi đến năm 18 tuổi cho V.V.N.Bà có cả quốc tịch việc và pháp. Có thể nói theo mọi định nghĩa, ba là một bà hoàng âu hóa, bột biểu tuận của phong chào âu hóa đều thế kỳ 20, nhưng không phải tự nhiên bà Nam phương là người được trọn. Thao truyền thống lựa trọn phía tên của trường Nguyễn, ba sẽ khó có cơ hội được nhập cung, đừng nói đến nguy hoàng hậu. Thân thường bậm vua sẽ được chọn trong hàng con gái ca gia đình quý tộc ở hế. Nếu có nhà thường dân thì chỉ có cơ hội làm tí thiết, khó có thể trên lên hàng phía tình. Người theo công giáo là cản khó, vì vậy khi bảo đại tên bố sẽ cưới cố muyện hiệu thị lan, thái hợp tư cung vào hầu như toàn bộ chiều định được cược lực phản đối. Tương truyền, chiều định đã ngăn cảnh kịch liệt đến mức, bảo đại phải thẳng thương tuyên bố rằng, chẳng cưới vợ cho chẳng, đâu phải cưới cho cổ tôn thát hân và chiều định. Thực ra, đối nâng sau cái quyết định này là rất nhiều toàn tình chiến chị. Bảnh năng phương rất đẹp, lịch lãng mà quý phá ấy và có lẽ bảo đại đúng là đại phải lòng bản ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thuy nhiên, khác với phim mạnh, chuyện hôn phối của vô chúa trước này khi phụ thuộc và tình yêu trai gái. Ngay tiền đầu, việc bảo đại gần năng phương là là giáo sự sắp đặt của người pháp. Cũng thể hơn, con gái trẻ nguyện hiệu thị lan từ xài gòn để được mời diết răng dựa một bởi tiệc chiếu đại của phụ thuần quyền, tổ chức nhân dịp bảo đại gái thăm đà lát. Và tại đây, diết thân toàn quyền pháp tại đông rương và bà mẹ nuôi người pháp của bảo đại đã giới thiệu hoàng hậu tương lai với Đức vua và phần con lại lịch sử. Nó kỹ hơn, bảo đại cũng chính là ống hoàng áo hóa đầu tiên của Việt Nam. Khác với các vô nguyễn tiền nhị, bảo đại xinh ra ở Việt Nam, những chiếm tuổi đã được bởi chồng cực khâm sứ chung kỳ, nhận làm bắt nuôi và mang sáng pháp nuôi giữa. 2 năm sau, vô khải định, bố của bảo đại qua đời, bảo đại về chiều tăng rồi lên ngôi kế vị khi mới 12 tuổi. Nhưng ngay sau lệ đăng quan, ông lại quay lại pháp học tiếp, tức là trong nhiều năm trời, ông là vua, nhưng sống và học tập nước ngoài. Ở pháp, ông sống cùng gia đình vô mẹ nuôi, học trường pháp, tụ hưởng đến giáo dục pháp và hoàn hồn ở cất ly với nền ban hóa và truyền thống Việt Nam. Để nói khi bảo đại tròn 20 tuổi, người pháp đã phải thúc dục mái ông mới chịu quay về Việt Nam để chịu vị đất nước. Trong thời gian đầu khi mỗi trở về, cho các bởi thiết chiều, ông pháp biểu toàn mạng tiếng pháp. Trong thời gian cầm quyền của mình, ông cũng là tiến hành nhiều cái cách để giảm bất cân lệ thức chào hỏi, cùng kính, tuôn thở, tự kiểu chung hoa. Ông thường suy mặc áu phục, bất những đồ trắng chỉ riêng dúa màu mẹ như ít tăng dụng, bỏ hàng tốc để mỏng tay và dâu dài qua mức của giới nhau sĩ. Mỗi hòa áu hoa, nhưng lại át cục cình một bà hoàng áu hoa hỗ trở. Tất nhiên, người pháp hoàn toàn hộp và là ngấm gầm thúc đầy điều này diễn ra. Nếu pháp thấy cần thiết, về mặt chính trị, phải lựa chọn ngay một người con gài có thể hòa giải tất cả những chống đối về đối kị. Trong khi đó, thì tất cả các cố gái sau hoàng tộc khế, tiền trọn, nếu không có được một minh học phần tay phương, và sẽ không tránh đuộc dơi vào anh hường của các bà màu hậu. Với quân lại trong đôi củ sẽ một lửa chọn hoang hậu, sao cho dễ mể lối kéo đức buo ra khỏi phong anh hường của pháp. Chúng ta sẽ là nguộc những tòn tình đó, và hoang hậu tương lai sẽ là một đồng minh vô cùng quan trọng. Vậy là, ông Hoàng Ohoa bảo đại, nhiều sự sắp xếp của người pháp đã chiến thắng áp lực từ Thái Hậu và Châu Đình để chọn một bà hoàng Ohoa đồng hành cùng mình trong lực cách đăng châu đình hối thủ cực. Về sau, sự thống đột AO can thể hiện gió trong hoàng cung với một bên là bà Thái Hậu tư cung và dàn đại thần nhỏ học truyền thống, và phía bên kia là vợ chống nhà vua và dàn có lợi tây học trẻ tuổi hơn. Là một phụ nữ sắp xào những thăm trầm mà kiến đáo. Trong hầu hết các tình huống bảy nam phương tránh dụng đội chực tiếp, để giữ hoà khí với mẹ trồng mà các đại thần lớn tuổi. Bà vẫn tham gia đầy đủ có nghĩa lễ thường nhanh của Châu Đình, sự chung mang nhiều mổ sắp, phật giáo và khổng giáo. Tuy nhiên, bà vẫn kiến đích và khi cần cũng rất quyết liệt để giữ nước tiên của mình. Một thuận giữa từ từng AO, giữa phật giáo và công giáo, giữa mẹ trồng và năng dấu hào môn, thì hiện giọt nhất quan việc giáo dục hoàng Thái Tự Bảo Long. Khi Thái Tự mới xinh, theo lệ thường, bà nội tức từng công này hậu sẽ cho chuẩn bị một vài lá buồn cầu may và chứ tài cho Châu. Tuy nhiên, với công giáo bồi chú lại là thứ tuyệt đôi cấm kị. Vậy nên, năng phương hoàng hậu đã phản đối đến cùng nhất quyết không để bà nội đau bồi cho Châu. Một số tài liệu, còn cho biết rằng bà năng phương đã bị mất làm lệ dừa tội cho con theo nghe thức công giáo, giại con nập kinh và làm lệ thánh, cũng như thường suyên mới linh mục vào làm lệ dân tội cho hai mẹ con. Tất nhiên, những quan động này, nếu thực sự diễn ra sẽ rất khéo léo và kín nào để tránh sự phản đối của tưu cung thái hậu. Khi Thái Tự lớn tụi hơn, theo truyền thống, chưa điện sẽ cửa những bật túc nhau, hay chữ nhất nước, tới giải cổ bệ chữ hán và kinh diện hậu mạnh. Bà năng phương, cùng với sự ủng hộ ngầm của vô bảo đại, đã vô hiệu hóa truyền thống này và ngách đơn giản là không dạng tiếng Việt cho các con. Trong là đình, vợ trảm quan cái luôn nói chuyện màn tiếng pháp, tư tử quá lại giữa vua và hậu đều viết măng tiếng pháp, bảo lòng hầu như không nói được tiếng Việt, nên không thể do tiếp trực tiếp với bàn nội và các quan, mà cần phải qua bàn năm phương phinh dịch. Ngược lại, Thái Tự là có thể do tiếp tốt với các quan tây và con cái của họ. Với sau, Thái Tự lớn truyền hẳn sẽ học trường công giáo, giống như mẹ mình trước đây, thóng đi hoàn toàn mình khỏi, nhìn giống dục nhau giáo, cũng như bàn nội và các quan ở trong cung. Sự khắc biệt tư tưởng áo còn thể hiện qua những chuyện được như nhỏ nhạt khác, nhưng có thời gian bàn năm phương nhất địch yêu cầu vợ trông bà, phải có giấy đăng ký kết hôn và các con bà cũng phải có giấy khai xinh theo kiểu phương tây. Điều này sẽ do tuôn nhân phủ sử lý. Đây là cơ quan chuyên trách các công việc của hoàng tập, cũng như trong nông số sách, sợn thảo ngọt phà, ghi chấp ngay xinh và ngay mất, cùng sự yêu lưu lịch của mọi thêm viên trong hoàng tập, cùng với việc thơ cũng đến miếu của hoàng tập. Tôi những phủ tất nhiên là các đồ gại tay vạng mối hồn vì trước từng cấp một lợi dây tờ nào như vậy. Trước đây, vô chủ áo không cần có giấy khai xinh, càng không cần có giấy đăng ký kết hôn, nhau vô có thể có tới hàng chục bà vợ và hàng trăm bà thiếp, không bà nào cả gán đòi nhau vô phải ký dây tờ thì sách. Không biết làm thế nào, tôi những phủ đánh cầu cứu bà từ cung và theo suy nghĩ của một bà thái hậu thông thường, tất nhiên, bà sẽ không cho cấp một thứ dây tờ như vậy. vì vô trua khác với thiểu dân. Không ai lại đi mắt.
nhạm buồn hay tân theo những thủ tục như dân thường như vậy iược. Trong bối cảnh sông đồ tư tường đó, chứ Ấn giải lơ mưa có hạ dĩ cách tường đã cấp biến tiên thành hơi ở một thời điểm không thể thích hợp hơn. Tế Ấn hóa trong chiều đình cần một biểu tượng văn hoa mối. Trường thành ở pháp, vô bảo đại thích mặt ấu phục hơn là những bộ lòng bảo công cây chuyên thống. Tương tụ, những bộ áo nhất bình kiểu cục của hàng hậu cũng quá lửng thông và riêng dúa. Nhớ là những phải đi biên cạnh ầu phục của nhà vua. Áo giải cách tên là một lựa trọn phù hợp hơn nhiều. Với tin hiệu ủng hộ cáo nhất từ hòa gà, áo giải đã nhân trong trở thành lắc cử đầu trong phân trào ầu hóa, được đâm đảo lớp chỉ thức tây học 10 đón nhận. Càu về sau khi đổ ầu hóa của sá hội ngày càng tăng, áo giải càng bên dễ xấu hơn và đời sống sá hội. Này tâm lại, chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủ, tôi khi được khai xinh 53 tuy đến những năm 60-70 của thế kỳ 20, áo giải cách tên đã đánh bây hoàn toàn nhiều áo dào lĩnh, bên lĩnh, nhật bình, tú thân, mũ thân, vốn đã phổ biến lên tục trong xuất hàng trăm, thậm chí hẳng ngàn năm để cho thành biểu tượng độc tôn của người phụ nữ Việt Nam hiện đại. Nó lèo tới định cao đất cố cầu bại mên đến như vậy, là nếu mấy mắn hội tụi được đẩy đời, thêm thời, điệu lợi, niên hòa, thêm thời, điệu lợi, là được xinh ra đúng trong thời điểm Việt Nam đăng ơn hóa nhân chống, những ra chị phương đông trưởng thống đang bị thay thế bởi cả giá chị văn hóa phương tay. Nên hòa là nó có cha đẻ, là một họa sĩ vừa có tay vẻ kiểu, lãi dỏi qua nói biết lấy. Cũng các tuyên nếu sống ở tì kia hai mối, cho hành cũng sẽ có kênh youtube và thách thóc đến cả chị ậu follow, chẳng khác độm mạnh cường hay thái công thời hiện đại. Nên hòa có nợ chỗ, mưa mặc nó là một bao hòa hoàng âu hóa, một sương bẫu đầy đầu, vừa đẹp, vừa sáng, vừa có hôn, là có những cổ khéo léo thực hiện cá tính và sự cách tình qua thời trăm. Trong vậy mà, từ chỗ bị côi là lãng mạng và dâm ô, áo giải giở được tốn vân nhưng mà biểu tượng của nửa quyền, của cái đẹp và sự khai phóng. Bây giờ đã đủ chiều, người con gái không còn bị chói vào lệ dáo phóm kia, em điểm chứng dụng mancha, từng đông âm buồn đi về mặc ai nữa, mà được khuyến khích lao ra, tự đi tìm hạnh phúc của mình theo kia xân dọc. Hãy sơn hồng tà muốn cắn vào người. Những thứ từng bị phong ấn, bị đe nén, bị chê đợi sao cho thật kín kẽ, thì nãy lại được bồi đắc, được điểm tố, được khui ra hết sức với một niềm chiều hãnh chưa bao giờ có. Đó là một thứ truyền thống tân tạo. Tất cả những tranh cãi quan tạo dài, thực ra dọc hơn thế, không chỉ là về bản thân kệ áo, đúng hơn, ở là cuộc tranh luận về Việt Nam là cái gì, và cuộc tranh luận này rất quan trọng, vì trong những năm 1930, danh tình quốc gia đang ở buổi dáo thời. Sua 1.000 năm trước, Việt Nam đã và đang có một danh tính ổn địch, một tỉu chung hoa của đông năm á, một quốc gia phong kiến diện hình theo hình bậu chung hoa. Thế nhưng, cũng giống như năm cộng thành Hàn đội, nó đã sục đồ hoàn toàn trước tàu thiết tàu đồng, đạt tó, đạt nhỏ của thường dân pháp. Thế chúa cho nó, một danh tình Việt Nam mới, một Việt Nam ưu hoa hơn, đang thành hình, Việt Nam, bởi tên là Việt Nam, nhưng không còn là Việt Nam. Và để cái Việt Nam mới được xinh ra cho hoàn hảo, phòng thục quốc sẽ phải chết đi, thì thấy vào đó là những phòng thục tên thời. Tuy nhiên, để cho công cuộc âu hoa mới được hoàn toàn, người ta còn phải thích phục công trung quên hẳn đi những lời thói quốc, những ổn đồ bày 1 tổ dưới đó, bên phủ đông người qua, họ sẽ cần phải tiến rằng những thứ mới toanh, nóng hồi, vụng được văn minh ra, người chính là những cái quốc, những cái truyền thống, những cái lâu đời. Nếu mặt thực áo dai được coi là quốc phục ngày nay, suyên không về 200 năm trước. Bạn sẽ bị coi là "like" can, là "cái cơm", chứ trẳng phải dữ dự dự thống văn hóa gì đâu. Nhưng sự thật cũng quan trọng. Một khi đã tạ được 1, đầm đông đã bị thuyết phục, ránh tình cuũ sẽ rất nhanh cho và dĩ vã. Như khi thường mới xinh, vẫn sẽ được gọi một cái tiên cuũ, nhưng bên trong thì đã thoán hồn đoạt cuốt. Vẫn là cái tiên cuũ, nhưng nội hàm đã hoàn toàn thay đổi. Một lần nữa, sự thật cũng quan trọng. Mịa là người ta tin, nó là cổ đại là lâu đời, là chá truyền con nối. Thì nghĩa là nó cổ đại, nó lâu đời, nó chá truyền con nối. Xin chúc mừng, bạn đã vừa phát bình ra một chuyện thống mới. Điều này đúng, không chỉ phải trang phục, mà còn ở nhiều lĩnh vực khác. Vì dụ như là, "Đôn giáo".
Podcast Summary
Key Points:
Khái niệm "truyền thống tân tạo" (Invented Tradition) do Eric Hobsbawm và Terence Ranger đề xướng: nhiều truyền thống tưởng cổ xưa thực ra mới được phát minh với mục đích chính trị, xã hội.
Kilt Scotland là ví dụ điển hình
Áo dài Việt Nam cũng là một sản phẩm cải biên
Quá trình chấp nhận truyền thống mới thường gặp phản đối
Các truyền thống này được phát minh để phục vụ mục đích thống nhất quốc gia (Scotland trong Vương quốc Anh) hoặc thể hiện bản sắc dân tộc (áo dài Việt Nam).
Summary:
Tập podcast này giới thiệu khái niệm "truyền thống tân tạo" (invented tradition) từ công trình của hai nhà sử học Eric Hobsbawm và Terence Ranger. Theo đó, nhiều truyền thống mà chúng ta cho là cổ xưa thực ra mới được phát minh, thường vì mục đích chính trị hoặc xã hội. Ví dụ điển hình là kilt Scotland: trang phục này không hề có từ thời cổ đại mà là sản phẩm của thế kỷ 18-19.
Great Kilt ban đầu bị cấm sau cuộc nổi loạn năm 1745, sau đó được biến tấu thành Little Kilt bởi một chủ lò dệt người Anh. Năm 1822, vua George IV mặc kilt trong chuyến thăm Scotland, biến nó thành quốc phục nhằm thể hiện sự thống nhất giữa Anh và Scotland. Tương tự, áo dài Việt Nam cũng là sản phẩm cải biên: từ áo giao lĩnh, áo ngũ thân, đến áo dài Lemur do họa sĩ Cát Tường thiết kế năm 1935.
Áo dài hiện đại không chỉ là trang phục mà còn là biểu tượng của phong trào phụ nữ bình quyền. Quá trình chấp nhận các truyền thống mới thường gặp phản đối mạnh mẽ, như việc phụ nữ mặc áo dài Lemur bị rách áo, hay thanh niên mặc quần ống loe bị cắt tóc, xé quần. Cả hai ví dụ đều cho thấy truyền thống thường được phát minh, cải biên để phục vụ những mục đích nhất định, và việc thay đổi tập tục xã hội không hề dễ dàng.
FAQs
Đó là hiện tượng nhiều truyền thống tưởng như cổ xưa và bất biến, thực ra lại khá mới mẻ và thường được cố tình dựng nên để phục vụ các mục đích tôn giáo, chính trị hoặc xã hội.
Váy kilt hiện đại thực chất là phát minh của Thomas Rollinson, một ông chủ lò dệt người Anh, vào đầu thế kỷ 18, dựa trên Great Kilt cổ. Nó chỉ được nâng lên hàng quốc phục Scotland sau chuyến thăm của vua George IV năm 1822.
Trong chuyến thăm của vua George IV năm 1822, một công ty dệt đã tạo ra các mẫu vải tartan riêng cho từng thị tộc để kích thích cạnh tranh. Tuy nhiên, do thiếu thời gian, nhiều mẫu vải được phân phối ngẫu nhiên, tạo nên 'truyền thống' mới.
Áo dài hiện đại được phát minh vào khoảng năm 1935 bởi họa sĩ Cát Tường, dựa trên áo dài ngũ thân của nhà Nguyễn, nhằm cải cách trang phục và thể hiện tinh thần phụ nữ bình quyền.
Áo dài ngũ thân gồm 2 thân trước, 2 thân sau và một thân con nằm về phía trước. Đây là kiểu áo được phát triển từ áo giao lĩnh thời Hán, sau được cải tiến để phù hợp với văn hóa Việt Nam.
Năm 1745, sau cuộc nổi loạn ở Scotland, chính quyền Anh thông qua Đạo luật Cấm trang phục vùng cao nguyên, cấm người Scotland mặc Great Kilt và vải tartan. Lệnh này bị bãi bỏ vào năm 1782.
Chat with AI
Loading...
Pro features
Go deeper with this episode
Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.