Go back

6 Thách Thức Đối Với Người Mới Khởi Nghiệp | FCA Chris Kunchayangkul

60m 0s

6 Thách Thức Đối Với Người Mới Khởi Nghiệp | FCA Chris Kunchayangkul

Bài chia sẻ của diễn giả Fowder, Grower, Bastard, Chris tập trung vào những thách thức khi khởi nghiệp và cách vượt qua chúng. Ông nhấn mạnh rằng yếu tố quan trọng nhất là tình yêu thương dành cho gia đình, người thân, và đồng đội – chính động lực này giúp ta làm việc không mệt mỏi và thành công đến tự nhiên. Thách thức đầu tiên là sự tự ti: hầu hết mọi người đều nghi ngờ bản thân, nhưng bí quyết là hãy cứ chia sẻ câu chuyện về công việc kinh doanh một cách tự nhiên, không lo lắng về kết quả hay kỹ năng. Thách thức thứ hai là thiếu kiên trì: cần cam kết ít nhất 2-5 năm, lặp lại hành động mỗi ngày. Thách thức thứ ba là môi trường: phải ở trong môi trường tích cực để duy trì niềm tin. Diễn giả cũng cảnh báo về việc trì hoãn vì chờ đợi sự hoàn hảo – hãy hành động ngay từ những điều nhỏ nhất. Cuối cùng, ông đưa ra công thức thành công chỉ gồm 5 bước đơn giản: bắt đầu đúng hướng, thái độ tốt, học đều, nghe lời hướng dẫn, và kiên trì. Đừng bướng bỉnh sáng tạo riêng, hãy sao chép người thành công và làm đi làm lại.

Transcription

11659 Words, 51411 Characters

Vietnamese
Xin chào và năng an ở dùng từ kênh youtube thuy ebio. Nghe am nay chúng ta sẽ đến với một bài chiếc sẻ vô cùng đặc biệt của Fowder, Grower, Bastard, Chris. Người ra anh có số điểm chia toàn cầu rất là cao. Và bài chi sẻ nghe hôm nay anh sẽ nói đến những thách thức, những khó khăn khi mà bạn khởi nghiệp cùng bức kinh danen quê trong giai đoạn đầu tiên. Vâng Xin chào đoạn năng sân khấu phần chia sẻ của Fowder, Grower, Bastard, Chris, Khuong Chéuang. Xin chào. Xin chào. Mọi người cần nhớ đến tòng mà. Các bạn vẫn khỏe chưa? Thực sự, sân khấu này mang lại cho tôi cảm giác vô cùng thân thuộc. Hai tháng trước tôi cũng đã đứng đây. Chia sẻ với tất cả các bạn. Và cảm ơn các bạn đã luôn theo sát sao hình trình của tôi. Còn kỹ hơn theo dõ các nghị sĩ nữa. Ô đầu tiên, đầu tiên tôi muốn gửi lời truyền sau sát đến ban tội chức và tòng thể đổi ngủ. Đã làm việc không mệt mỏi để tạo nên sự kiện tuyệt vời này. Xin hãy dành cho một tàm phó tay thật lỡ lỡ. Tôi cũng xin cảm ơn diễn giả của chương trình và những nhà lãnh đạo. Xin bố tay thật lỡ lỡ lỡ. Và cảm ơn diễn giả và những nhà lãnh đạo thành công trong năm tịch chính vừa qua vì đã truyền cảm hướng cho tất cả chúng ta. Xin hãy dành một trong lời lãnh cho. Những người mà năm vừa qua đã rất là nỗ lực để mà truyền cảm hướng cho tất cả chúng ta ở đây ngày hôm nay. Và nóng phan, em là điều quý giá nhất, nhất cuộc đời quan lùng. Có những người đồng ông đẹp trai, những người cha tốt, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là có một người vợ giỏi giang cùng kiếm tiền trong với nhau. Đời, nó đua là "Tuy nhiên, anh xai lòng và chỉ mẹ xai, những người chỉ sẽ trước ha, là cứ thỏi máy ha, dân hiệu hay là vinh danh, đôi khi sẽ làm chúng ta lực. Nhưng đó là sự ghi nhận rất là sướng đáng, cho nên hãy dành một trong phóng tài hợp lớn đã. Và ngày hôm nay, khi mà có tất cả các anh chỉ ở đây, tôi muốn dành một tràn phóng tài để cảm ơn mẹ của tôi, bà Manorat, người đã cho tôi cơ hội này và đặc biệt xin dành trong phóng tài cho người vợ y quý của tôi. Nóng phan, Canterine, Pia Ngan, Quarine. Nóng phan, nè. Tôi từng nói đuổi với vợ rằng, nếu không gặp em, có lẽ anh chỉ có thể dừng lại có bật là phao đời xe của tiếp đai mình mà thôi. Chẳng có động được nào để vương lên luôn, cho nên này bộ tay cho vợ tôi thở lớn được, nhưng quan trọng hơn, nếu không có em, chúng ta đã không có ngày hôm nay. Bây giờ, một tiêu không chỉ dừng lại đó, mà phải thăng tiến cao hơn nữa, và tôi thực sự nghiêm túc và hào hướng với những một tiêu mới này. Tôi đã từng kể những cái chuyện này và tôi kể để các bạn thấy rằng, tài năng chỉ là thứ yêu, điều quan trọng nhất là bạn phải biết rõ, mình muốn gì trong cuộc sống này. Dống như con tôi vậy, dù tôi đang ăn gì, nó cũng chạy lại, sinh ăn thử và khang ngon. Dù trước đó, nó đã ăn nó rồi nhé, đó là bạn năng muốn trải nghiệm những điều tốt đẹp. Chúng ta, thử nghĩ hạnh phúc là nung chiều bản thân, ăn món ngon nhất, đi dù lịch nơi đẹp nhất, nhưng đó chưa phải là tất cả. Khi bạn thực sự YouTube một ai đó như là vợ trồng, cha mẹ, con cái, nhìn thấy họ hạnh phúc, sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn cả việc tự làm vui lòng mình. Khi bạn nỗ lực, vì hạnh phúc của người khác, như là tuyến dưới, như là gia đình của bạn, bạn sẽ làm việc không biết mệt mỏi, và lúc đó thành công sẽ đến một cách rất là tự nhiên. Và chính động lực đó sẽ dẫn dắt bạn quyết định trở thành một "Fouder Crow Ambassador". Tôi muốn hỏi rằng, liệu bạn đã từng thực sự YouTube ai đó, lì chúng ta có muốn người bạn đời của mình được hạnh phúc không? Lì chúng ta có muốn cha mẹ của mình được hạnh phúc không? Bạn có muốn tính trên của mình thành công và được hạnh phúc không? Bạn có muốn tính dưới của mình thành công và được hạnh phúc không? Nếu chúng ta thực sự muốn giúp đỡ người khác, điều đó có nghĩa là chúng ta muốn người khác được hạnh phúc. Và lúc đó bạn sẽ không có còn cảm giác mệt mỏi nữa, và bạn sẽ tập trung tối đa để tính tới thành công của cuộc đời mình. Được rồi, chủ đề ngày hôm nay của chúng ta là "Khiêm Khiêm Vô cực", cho nên hãy bước là khỏi phòng này để tở thành những viên kiếm cương lấp lẫn được không? Ai muốn tở thành kiếm cương, ai muốn tở thành đai mình giới tên lên? Ai muốn tở thành đai mình giới tên lên? Ai muốn tở thành FC, phao đềng cao số, thành viên hội động sáng lập giới tên lên? Ai muốn tở thành FC, giới tên lên? Ai trở thành FC, phao đề Crow Ambassador, giới tên lên? Hôm nay, tôi muốn chia sẻ với các bạn 6 thách thức mà những người khởi nghiệp, như chúng ta thường phải đối mặt trên hành trình chính phục một tiêu của mình. Thách thức đầu tiên là sự tự tì. Hầu hết mọi người đừng ý rằng mình không đủ dõi, không đủ ký năng để thành công. Đặc biệt là khi mới bắt đầu. Khi gặp trở ngại, chúng ta hay lo lắng, nhưng hãy nhớ, gặp khó khăn là chuyện hoàng toàn bình thường. Được không ạ? Gặp khó khăn là chuyện hoàng toàn rất là bình thường. Đây, chủ đề ngày hôm nay, tôi muốn chia sẻ với các bạn 6 những cơ thách thức, 6 khó khăn, 6 thách thức của những người khởi nghiệp như chúng ta. Những cơ thách thức và những ngơ hoàng này chúng ta gặp trông quá trình chúng ta mới bắt đầu công việc này. Và như tôi đã nói, thách thức đầu tiên là sự tự tì. Khi mới bắt đầu làm M&W, tôi cũng chưa bao giờ giám nghĩ mình sẽ trở thành FC, FODER SCOPSO, tôi cũng đây hồi nghi và nghi hoạch, giống như các bạn mà thôi. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để mà tôi đổi đời. Vì vậy, thay vì lo lắng, tôi quan sát những người thành công xem họ có những cái điểm trung gì. Họ không nhất thiết phải thông minh hơn, hay nói năng lưu loc hơn chúng ta. Điểm trung của họ là họ giám kể coi chuyện về M&W một cách tự nhiên, vui vẽ, bất chấp kết quả. Bàn cứ chia sẻ cơ hội này theo cách của bạn thôi. Đừng quá lo lắng xem người khác nghe có đồng ý hay không? Chỉ cần bàn giám mới lời, đó chính là tinh thần của M&W. Những ai cứ ngồi đó thang phiền về tiếng trên, tiếng dưới hay hoàn cảnh sẽ không thành công được đâu. Hãy hành động, thay vì thang vãng. Công việc này không phức tạp, bằng cái tin không? Nhiều đai mên thành công, dù tiếng trên của họ đã ngũ, tức là ngưng hoặc động. Mày hữu ý tôi chưa? Hữu ý thôi không? Có rất là nhiều đai minh, trong hiểu thống của chúng ta và tôi tin luôn đai minh trên toàn cầu luôn. Là rất rất nhiều đai minh là tiếng trên của họ đã ngũ rồi, nhưng mà họ vẫn trở thành đai minh. Điều đó có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là thằng chí một người bảo trợ, một người ngũ rồi không hoặc động rồi, vẫn có thể bảo trợ ra một đai minh là mình dưới. Hữu ý thôi mà, ngay cả một người đang ngũ rồi, vẫn có thể bảo trợ ra một đai minh là mình dưới. Cho nên, nếu các bạn chăm chỉ làm việc, tại sao bạn không thể tạo ra được 20 nhánh đai minh, hữu ý tôi chưa? Tuyên trên của tôi cũng tuyên trên cao của tôi cũng có nhiều tuyên trên là ngũ luôn rồi, nhưng mà bây giờ tôi là "Four of the Crime" xe đều LFC. Ngay cả cái người đang ngũ rồi, vẫn có thể tạo ra đai minh mà, bạn vẫn còn đang thích, bạn vẫn đang học tập, bạn vẫn đang làm việc. Cho nên, hãy tự tin lên, bạn vẫn có thể bảo trợ ra được những đai minh. Thậm chí 20 nhánh đai minh. Ngay bạn thân tôi khi mà tôi mới bắt đầu cái công việc này, tôi cũng không hướng tinh tự, rằng mình có thể thật là LFC được đâu, nhưng mà tôi cứ kể thôi. Tôi cứ nói thôi. Cho nên bạn ơi, hãy cứ ra ngồi cứ nói thôi, cứ kể thôi, cứ kể về cái công việc cái nhân quay này, kể những cái câu chuyện về cái nhân quay theo cái kiểu của bạn, theo cái cách của bạn. Bạn cứ nói theo kiểu của bạn thôi. Bạn ở trong này, bạn nghe được như có chuyện, thì bạn cứ kể thôi. Cứ kể đi. Và đừng quan tâm, người ta có đồng mũi hay không? Người ta từ chối hay không? Bạn cứ kể, bạn cứ nói chuyện, nhưng đừng quan tâm vào cái kết quả. Cứ nói chuyện thôi. Cứ nói thôi. Và nói theo kiểu của bạn. Được kiểu. Tôi còn nhớ những ngày tôi mới bắt đầu. Tôi bản thân tôi cũng chưa làm công việc gì trước đây luôn, lúc đó tôi đang chuẩn bị làm công việc kinh dân của gia đình. Tôi chưa có kinh nghiệm gì luôn. Tôi cũng không có kinh nghiệm gì về cái lĩnh vực này luôn. Nhưng mà điều tôi biết là tôi cứ nói thôi. Tôi cứ nói thôi. Bật lúc đó tôi cũng không nghĩ đừng mình sẽ ra NFC luôn, nhưng mà tôi cứ nói. Đó và tôi cũng không có nghĩa là cái người thành công là họ phải dõi hơn mình thế này, thế kia hay là cái người đó là phải như thế nào, có thành công được phải là xuất sắc như thế nào không? Tôi chỉ nói thôi. Và bạn cứ biết cái điểm trong dưới những người thành công gì không? Không phải là họ là những người ăn, nói lưu lók hay họ là những người xuất sắc đâu. Cũng không phải là họ như là những người thông minh hay là họ là những người như thế nào đâu không? Và thậm chí họ có hai hứa không, mà có khi hoài hứa thì mới thành công không? Không cần cái đó luôn. Đó, không cần những cái đó, chỉ cần nói thôi, chỉ cần nói về em của em thôi. Và các bạn ơi, hãy tin tử rằng là mình cứ nói, mình cũng không quan tâm họ có đăng kí hay không, họ có buu hàng hay không, họ có tham gia và xin tơi không. Mình không quan tâm điều đó, mình cứ nói thôi. Đừng có quá lo lắng về cái kết quả. Cứ nói đi, cứ chia sẻ thôi. Đừng có quá lo lắng về kỳ năng về tình độ của mình. Cứ chia sẻ thôi. Cứ chia sẻ thôi. Đừng không hạ. Cứ kể về em quê, kể về câu chuyện, những cái câu chuyện ở trong em quê, kể theo cái kiểu của bạn. Được chạy. Và tại sao bản tin, tại sao bản tin nằn là những lời tui nói, có thể giúp bạn thành công được, tại sao bản tin nằn. Bởi vì tui ở đây, nè, tui là "Foud a crowd" "Between the BBC" rồi, tui nói là bạn phải tin với đông, hả? Và tui nói rồi, bạn chỉ cần kể câu chuyện của mình thôi. Cứ chia sẻ thôi. Kể câu chuyện về tính trên của bạn về Center, về sản phẩm về em quê, kể chuyện về người này, người kia trong em quê. Đó, kể như vậy thôi. Và một người bình thường cũng cũng sẽ làm được. Không cần phải có tay năng suốt chúc, hoặc là người có suốt phát điểm như thế nào. Không cần gì cả chỉ cần là một người bình thường thôi. Được chạy. Tôi đã bảo với các bạn ràng cái công việc này, nó không có phức tạp chút nào đâu. Tại sao tôi nói, nó không phức tạp, hãy xin nghĩ kỳ hả? Để tôi nói cho các bạn biết. Như này, tôi có nói, "Hầu hết, những nhà phương phối ở các bật đai mình để có tui trên đã ngủ rồi". Ngừng rồi, không hoặc động rồi. Ngay thật là kỳ hả? "Hầu hết những nhà phương phối ở các bật đai mình để có tui trên, tui trên của họ đã phần là ngủ rồi". Không còn tham gia center không còn làm việc nữa. Nhưng mà tui trên giới của họ vẫn là đai mình và có thể phát triển được mà. Cái người đang ngủ vẫn có thể bảo trợ được đai mình mà mà hiểu không? Chuyên này, bạn cứ làm đi. Cứ kể đi. Cứ làm đi và lập lại cái điều đó. Hãy cái chia sẻ và kiếm 20 nhắn đai mình cho tôi. Tôi muốn nhắc lại. Tôi nhất là vượt qua từ tây và nắm bắt cơ hội của mình. Khi mới bắt đầu, tôi cũng đầy người hạt luôn. Cảm thấy mình không đủ giỏi, không có đủ kỳ năng. Và chưa làm kênh danh gì bao giờ luôn. Tuy nhiên, tôi nhận ra đây là cơ hội duy nhất để thay đối cuộc đời của tôi. Và các cơ hội khác thì có lẽ là đời hỏi vốn và kỳ năng quá nhiều. Chính miệch vậy, nên tôi quyết tầm, tìm hiểu xem cơ người thành công làm gì. Rồi, cái bi quyết đơn giản của người thành công đó là người thành công không nhất thiết, phải thông min hơn hay ăn nói lưu lắc hơn đâu. Điểm chung duy nhất là họ liên tục chia sẻ câu chuyện về kênh danh Bwe và sáng phẩm. Một cách tự nhiên mà bắt chấp kết quả. Cái tự nhiên rất là quan trọng, nó chính là hãy kết kể chuyện đi. Đừng lo lắng hay quan tâm việc người khác có nghe, có đồng ý, có mua hàng, có tham gia hay không. Đừng quan tâm đến kết quả, chính là tâm thế của một người thành công. Đừng đối lỗi cho hòn cảnh hay tinh trên, đừng thang phiền về tinh trên hòn cảnh. Thật tế là có rất nhiều đai mình là tinh trên của họ nâng ủ rồi mà. Đó. Và kiên trì lập đi lập lại. Nhiều người thất bại vì họ làm việc điên cung chỉ trong vòng một tháng đối bỏ cục. Họ không làm việc đủ nhiều, họ không có lập lại thương xíng, họ làm sao mà nghĩ, họ làm sao mà nghĩ. Thành công thì nó cần thời gian. Bàn phải công huyến hết mình trong những nhất 2 năm. Tại vì là từ 3 đến năm năm, để cái kây nó ra hoa nó kết trái. Làm gì có cái chuyện mà vui dụ như công việc ở bên ngoài, có công việc nào mà bạn nói 1/2 hôm, bạn nói 3 ngày, rồi tới ngày thứ tư bạn nghĩ mà vẫn có tên không? Làm gì có? Nó phải cần thời gian. Môi trường lấy u tối thành chốt. Để dư vấn niềm tin và kỹ năng, bạn cần ở đúng nơi, tức là tham gia các bũ hợp, gặp gỡ độ nhóm. Môi trường tích cực sẽ mang lại xử khích lệ, giúp bạn có động lực, để hoàn thiện bản thân và không bỏ cuộc dưới chừng. Được rồi. Bây giờ, tôi phải đi vào cái nội dung chính. Nhà những cái dòng lịch kê của tôi đây chứ không là không kịp dờ mất. Có 2 cái thất thức. Mà tôi muốn nói trong slide này, thuy nhất là thất thức về sự kiên trị. Lý do mà bạn chưa thành công, mà bạn chưa làm đũ nhiều và chưa làm lại nó đủ lâu. Cho nên, hãy làm, làm đi làm lại một cách liên tục. Hãy công hiến hết mình trong ích 2 năm. Chẳng có công việc, người nào mà làm 3 ngày sau rãn cả đời được, nó cần thời gian, tất cả mở thứ được cần thời gian. 2 là thất thức về môi trường. Làm sao để dữ vấn niềm tin, hãy luôn ở trong môi trường tích cực, nơi cho bạn xử khích lệ và động lực. Thực sự khi mất bắt đầu hình trình này, tôi không biết mình sẽ nhận được gì, tôi mơ hồ, tôi lo lắng, nhưng có 1 điều quý gia nhất mà tôi đã đạt được ngay từ ngày đầu tiên. Đó là tôi được chứng kiến những sự nổ lực. Tôi thấy những người suốt phát điểm rất thấp. Họ chẳng có gì trong tay cả, nhưng họ vẫn lầm lỗi cô gắn từ ngày. Rồi, tôi thấy họ đạt được 21%. Tôi thấy họ vẫn tiếp tục cô gắn. Rồi, họ đã thành platinum. Tôi đã thấy những việu như thế. Không phải 1 lần, mà là hết lần này đến lần khác. Hết lần này đến lần khác. Rất là nhiều lần. Hết người này đến người khác. Và chính những hình nán đó đã dêu vào lòng tôi một nình tin sắc đã. Tôi tự nhủ. Nếu họ làm được, thì ngay của mình các chán cũng sẽ đến. Các bạn ở đây có ai từng cảm thấy mình nhỏ bé và nghi ngờ bản thân không ạ? Hãy giờ tay cho tôi xem nào. Ok, cảm ơn các bạn. Tinh tôi đi. Bạn chỉ cần ở đúng nơi thôi. Cái nơi mà mang lại cho chúng ta sẽ phấn khởi. Cái nơi không bao giờ khiến chúng ta cảm thấy mình thuộc kém hay vô giá trị. Và các bạn biết không? Mỗi ngày thức dậy, điều tôi biết ơn nhất lại chính là những người đã bỏ cuộc khỏi công việc kinh danh này. Ngay lại nơi, đúng không ạ? Tại sao là phải biết ơn những người bỏ cuộc? Bởi vì trước khi họ nghĩ, họ đã tương là gùng động lực cực lớn cho tôi. Các đây một tháng, 2 tháng hay thậm chế là nhiều năm trước. 9 họ là người đã bước đến. Bắc tay tôi thật trạch và nói, anh ơi, em tham gia, em chắc chắn sẽ là một đại mình. Lúc đó, cái bắc tay của họ, anh mắc rực lưỡ của họ đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Họ làm tôi tin rằng, kinh danh này, thật là sống động và ai cũng có thể làm được. Làm cho tôi cảm thấy tự tin hơn rất là nhiều. Các bạn đã từng gặp ai hôm hộ tuyên bố, rồi biến bắc chạy. Có gặp chạy. Nếu không có những khoảng khách nghiệt khuyết ngắn ngủi đó của họ, có lẽ tôi đã nắng lòng và bỏ cuộc từ lâu rồi. Khi tôi muốn bùng suy, chính cái bắc tay của họ đã dữ tôi lại. Ián Tam điên búng mà, tôi tham gia rồi đây, tôi sẽ ở bên ăn, tôi sẽ thành công, tôi sẽ là đại mình của anh. Dù sau đó, họ có dừng lại, nhưng ngọn lưỡ của họ, chăm lên, đã dip tôi đi tiếp. Vậy nên, chúng ta có nên dành một tràn pháo tay cho cả những người đã rời đi không ạ. Vì họ đã tương là một phần của hành tin này, đúng không ạ? Hãy vô tay đi ạ. Một trường em quê rất là kỳ là, chúng ta không gặp nhau ở những nơi sáng trọng để bằng chuyện triệu đô ngay từ đầu. Đôi khi là gặp nhau, có thể là trong nhà bệ sinh luôn, trong nhà bệ sinh năm đó. Đùa rồi hả? I tôi là, chúng ta gặp nhau ở những nơi rất đời thường, chúng ta chia sẻ, chúng ta có những chia sẻ mà nó làm cho chúng ta xúc động đến rơi nước mắc luôn. Rồi chúng ta có những lời hứa là sẽ thành công vì ba mẹ vì những người xung quanh. Vân vân rất là nhiều điều, tất cả những cái cảm xúc đó là thực. Nhưng để đi đến cuối con đường, chỉ cảm xúc thôi là chưa đủ. Tôi đã ngồi ở một chân lý, ai cũng có thể thành công, nếu họ chịu thay đổi bán thân đủ nhiều. Tôi nhắc lại, ai cũng có thể thành công, nếu họ chịu thay đổi bán thân đủ nhiều. Công việc này bán chất không hề phức tạp. Cái phức tạp, cái phức tạp nhất luôn, chính là chúng ta, chính là chúng ta, chúng ta là cái thức phức tạp nhất. Chúng ta thường làm quá mọi thứ lên. Tuy nhiên, cái thành công mới trong mẹ mùi nó dễ lắm. Công thức tạp thình công thực ra nó chỉ có vài giòn mời thôi. Một, bắt đầu đúng hướng, hai, dùng sẵn phạm thế tốt, ba, đi học đều đạn, bốn, nghe lời người hướng giẫn, app like của mình, nằm, kiên trị trong hai năm, 3 đến năm năm. Nghe dễ không hạ? Ai thấy dễ thì hồi, dễ thực ra nó, ai thấy dễ thì hồi dễ nó chỉ có 5 điều đó thôi. Dễ thế thôi. Nhưng tôi từng rất là bướng bỉnh, tôi từng nghĩ, tại sao mình phải nói cho ông chứng trên? Nghe cái gì công việc đấy? Mình không mình hơn mà, mình phải sáng tạo lên chưa? Tôi đã thử mọi cách sáng tạo của riêng mình. Tôi thích kế lại quý trình, tôi làm khác đi, và kết quả là gì? Kết quả là thức bại toàn tập. Tôi nhận ra mình đã thử hết mọi cách. Chỉ trường cái cách đơn giản nhất mà người thành công chỉ dạy. Dống như việc bản cố đêm soo vòng, trời một đăng sách, thay vì đọc nổi dung của nó vậy, mất thời gian, vô ịt. Tôi mất 13 tháng lượng đận, chỉ vì cái tôi đó. Mãi mới lên được 2 mũ phần trăm. Nên là khui của tôi là "Đừng nghĩ nhiều quá, hãy sao chết người thành công, hãy làm những việc đơn giản nhưng lập đi lập lại hàng ngày". Hôm nay các bạn đã đến đây, đừng vội về sớm, lắc nữa sau khi cái thúc, chúng ta sẽ chụp một bất cảnh tập thể nhá. Tại sao bất cảnh này là quan trọng mà? Bởi vì đây là bất cảnh lịch sử. Đây là bất cảnh Before, trước khi thành công của bạn. Hãy tưởng tượng 2 năm nữa, 5 năm nữa. Khi bạn đã là "Diamond", đã là "Crow Baxter" bạn sẽ cầm bất cảnh ngày hôm nay ra, chỉ vào 100 nhỏ xíu trong đám đồng. Và nói với tiên giúp của mình là, "Đấy này, đây là tôi của ngay sứa này, tôi đã ở đó ngay cản ghế này tích với xa kia, khi tôi chưa là gì cả, nhưng tôi đã không bỏ về, tôi đã ở lại". Bây giờ các bạn hay quay sang người bên cạnh. Nhìn họ một cái và nói, nhớ mặt tôi nhá, tôi sắp là "Đay" mình rồi. Đừng bảo qua khánh khắc này. Nếu không có ảnh Before, làm sao có ảnh áp tơ? Nếu không có cả ảnh trước đây, mình chỉ là một cái chấm nhỏ xíu đó, thì làm sao có một cái ảnh lúc mình thành công được rửa được? Hãy cầm kết ở đây ít nhất 2 năm. Ngay ghi em, dùng sống phẩm, tham dự hồi hợp, và bám sát tương trình. Đừng bướng bệnh như tôi ngay sưa, con so bướm phải chịu 5 trong ké án đủ lâu, thì mới hóa thành bướm sinh đẹp được. Và một bí mặt cuối cùng, người ta hay đua ràng, tuyến trên ngủ gật cũng có thể có tuyến dưới là "Diamond". Tức là, dù người báo trợ của bạn, có lơ là, bạn vẫn có thể thành công rực rỡ nếu bạn thực sự nối lực. Bạn chính là, của rau ambassera của chính cưng gian của chính bạn. Nhưng mà này, đừng để tuyến dưới của mình là "Diamond", còn mình thì vẫn đang ngủ nhé. Đừng chờ đợi nữa, đừng nói, đợi tối sáng sáng, đợi con tơi lớn, đợi vợ tối cho phép, vâng vâng và vâng đừng đợi nữa. Thời điểm tốt nhất là ngày bây giờ. Hãy đứng dậy, chấp bước án lịch sử của bạn, và bắt đầu hành trình tử thành huyên thoại. Được rồi, chúng ta đến với cái thách thứ 2, đó chứa là, "Chờ sáng sáng". Tôi muốn nói rằng là, "Dừng chờ sáng sáng hãy hành động và chính thắng từ những điều nhỏ nhắc nhất". Có một cái căn bình nó gọi là "Chờ đợi sự hoàng hảo". Có nhiều người trong hồi trường ngày hôm nay, từng nói câu này, "Đở đến khi mà mình sáng sáng, đở đến khi mình dỏi, đở đến khi, "à tôi sáng sáng thì tôi mới bắt đầu chi xẽ cộ kinh dân này, đở đến khi tôi ovp2 thì tôi mới bắt đầu nói, đở cho con tơi lớn thêm chút nữa, đở cho vợ tối đồng ý, đở thế này, đở thế kia, đở tháng sau nhận lương cái đá, vâng vâng vâng vâng, thậm ký là, "Ô trời, hôm nay con chó như tối nấu bùng, con mèo như tối nấu ốm, tôi không đi hợp được đâu, tôi phải chờ, tôi hỏi thật nhá. Ở đây có ai đã từng viện cơ, cho những lý do kiểu như vậy không ạ? Đừng ngại, ai đã từng lôi chó mèo thời tiết, hay lương bỏ ra làm lý do để trì hỏng, hãy giơ tay lên đi ạ, giơ tay lên xem ạ. Tuyệt vời, cảm ơn sự thân thật của các bạn. Rất nhiều người trong chúng ta từng như thế, đúng không ạ? Chúng ta cứ chờ đời, chờ đến khi có tuyên dưới, rồi mới chịu học cách làm, chờ đến khi người hướng dẫn, tức là tuyên trên, gọi điện thúc dục, thì mới chịu đi hội học. Chờ đến khi, "Sly, trích trình phải đẹp lung linh, hoàng hảo không sai một chút xíu nào, thì mới dính giám đứng lên để chia sẻ. Nhưng các bạn ơi, liệu có bao giờ mọi thứ trên đời này, hoàng hảo cùng một lúc để mà bản thân, để mà bản bắt đầu không ạ? Không, không bao giờ, không bao giờ mọi thứ trên đời hoàng hảo để bản bắt đầu đâu. Nếu bạn cứ ngồi đó, chờ người khác hành động, chờ hoàng cắn thường lời, thì cứ hội đã vụ qua bắt rồi. Vì vậy, điều tiếp theo mà tui muốn nói với các bạn ngày hôm nay là đừng chờ đợi điều đó sẽ ra. Bà phải biến điều đó cho thành hiện thực. Mà phải làm việc trước để tạo ra kết quả, chứ không phải ngồi chờ có kết quả rồi mới làm việc. Rồi, có ai đã từng hỏi rằng là làm sao để bắt đầu khi mà chưa sẵn sàng không ạ? Chắc hẳn có người đang nghĩa là nói thì hay lắm búng ạ, nhưng tôi bận rộng lắm luôn, tôi không có tìm, nhà tội xa, trung tâm, tôi phải làm sao đấy? Được rồi. Chúng tôi hay bàn cách giải quyết ngay tại đây. Rất là ngắn gọn thôi. Đối với những người cảm thấy mình chưa sẵn sàng. Điều quan trọng nhất, không phải là bạn có bao nhiêu tìm, hay bao nhiêu kỳ năng. Điều quan trọng nhất là làm sao để bạn không bao giờ quên mục tiêu của mình? Tôi nhắc lại. Các bạn đã bao giờ bị mất ngủ chờ? Không phải mất ngủ, vì trời nóng, hay, vì hết tình điện nhá. Đã bao giờ bạn nằm trăng tập cả đêm, não bộ cứ hoặc động liên tục, không thể tắc đi được chờ. Ai đã từng bị như vậy? Gật đồ giữa tay cho tôi lòng quen ạ? Đúng vậy. Bộ não của chúng ta vô cùng thông minh. Nó suy nghĩ thay cho chúng ta mọi lúc mọi nơi. Và đây chính là cái bảy. Nếu bạn đặt ra mục tiêu nhỏ bé, hoặc bạn thực sự không muốn thành công, bộ não sẽ cực kỳ thông minh trong việc. Công việc gì? Trong việc tìm ra hàng ngàn lý do để biển minh cho sự lưu biến của bạn. Nó sẽ bảo rằng, "Hôm nay mưa ở nhà là đúng rồi. Công việc này khó lắm, bỏ cuộc lợp lý rồi. Nhưng, nhưng, nhưng, nhưng. Nhưng nếu bạn đặt mục tiêu về con người bạn muốn trở thành, nếu bạn thực sự khau khá, nó đen mức ám ảnh. Bộ não sẽ quay mắt 180 độ và nó sẽ tìm mọi cách để giúp bạn đạt được điều đó. Và bây giờ, chúng ta thực kiểm tra xem, khau khát của bạn lớn đến đầu nhé. Ai ở đây khau khát trở thành đai mân giữa tay thật cao và hô tồi. Từ vời, ai khau khát trở thành "FC" giữa tay thật cao và hô tồi. Hãy nghĩ về một tiêu đó mỗi ngày. Khi bạn bị ám ảnh bở việc trở thành đai mân, trở thành "FC", bạn sẽ không còn nhìn thấy những trở ngại vụng vặt. Như nắng mưa, hay là từ chối nữa, bạn chỉ thấy đích đến mà thôi. Cứ theo, tôi muốn nói đến cái này. Đó chính là chiến thắng từ những điều nhỏ nhắc nhất. Như người nghĩ ra ăn để thành công, thì phải có những chiến thắng hư hoàng. Phải, tôi chức sự kiện hàng ngã người, ngay từ thời gian đầu. Hôm nay, tôi đứng đây nói chuyện với hàng ngã người. Nhưng các bạn có biết rằng ngày xưa tôi từng tổ chức những bữa hợp hợp, chỉ có đúng hai người không ạ? Các bạn thì đóng xem người kia lái. Cách mời của tôi, không. Cách mời cho lèo cây hết rồi. Người duy nhất, ngồi dự bữa hợp đó với tôi. Chính là người hướng giẫn, người tiếng trên của tôi. Tổ chức, chỉ có tôi và tiếng trên của tôi thôi. Được không ạ? Có gió ai rồng số nào mà? Đúng vậy. Chỉ có hai nêm, ngồi nhìn nhau, nhưng chúng tôi không bao giờ bỏ cuộc. Thành công không đến từ những phép màu. Thành công đến từ việc chiến thắng những điều nhỏ nhạc mỗi ngày. Bạn có thể dành 20 phút mỗi ngày nghe một đọn ghi âm của người thành công không ạ? Bạn có thể đọc một tranh sách mỗi ngày được không? Bạn có thể nhất mấy gọi một cuộc đình thoại mỗi ngày được không? Đừng nghĩ rằng bạn phải ăn nói lưu loc. Dõi thiết trình, hay âm hiểu máy tính danh do, thì mới làm được. Bạn nhằm rồi. Tôi từng thấy rất nhiều người có những cái ý tưởng rất là cao xa. Lý lụng rất là sắc bán, nhưng cuối cùng, tài khoảng ngân hàng của họ vẫn trong rộng, chẳng có gì thấy rồi. Bởi vì sao ạ? Bởi vì người thành công là người hành động, không phải là người chỉ dõi lý thuyết. Hãy chờ đời sự hòn hảo. Chỉ cần làm đi. Cứ làm thôi, làm đi, chết đứa, làm thôi. Em quay, công việc cái nhân này này, thực sự rất đơn giản. Đừng có mà phức tạp hóa nó lên các bạn ạ. Và tôi muốn chỉ sẽ một ý tiếp theo. Đến nhiên là sức mạnh của sự lập lại và sau kép. Tôi thú nhận với tất cả các bạn. Ngày sưa, tôi cũng hay nghi ngờ bán thân. Tôi từ hỏi, liệu mình có thể trở thành "Fodder Cura" bắt xe được không? Và các bạn biết, tôi làm gì không ạ? Tôi đi mua đi sidi của các "Fodder Cura" bắt xe được khác. Tôi mua của Thầy Foo, tôi mua của Xeara Nong, tôi mua của rất là nhiều. Những "Fc" trước đây, đứng "E". Và xin mọi người hãy cho một tràn pháo tay để mà bố tay cho những người Thầy Vĩ Đại của của tôi được không ạ? Tôi ngay điệu của họ mỗi ngày. Tôi lắng nghe cách cắt thỏa tư duy, cách thỏa kể chuyện, cách họ vượt qua khó khăn. Và tôi nhận ra một bí mật. Tôi không cần phải phát mình ra cái gì mới cả. Tôi không cần phải là người đầu tiên trên thế giới nghĩ ra một trích lý sau sắc gì cả. Mọi câu nói hay, mọi kinh nghiệm quý báo, đều đã được các việc tiền bố đúc kết hết rồi. Vì của tôi chỉ là học hỏi sau chép. Và làm bên Mỹ chia sẻ những điều đó một cách bên Mỹ mà thôi. Bây giờ đây này, tôi là một "Fodder Cura" bắt xe được. Và bí quyết của tôi chỉ là "Tip Tục Lạm", "Tip Tục Lạm" và "Hong Bao Dở Bảo Cục". Rất nhiều người ngồi kia làm được một chút. Gặp khó khăn, là quay ra đổ lỗi. Đổ lỗi cho tính trên không. Đợi lỗi cho tiến dưới lửa biến, Đợi lỗi cho công ty, vân vân. Họ thà đợi cho cả thế giới, chứ không chịu nhìn lại xem, mình đã hành động đủ nhiều chưa? Các bạn của tôi ơi, đừng chờ đến khi bạn hoang toàn sẵn sàng. Vì khi bạn hoang toàn sẵn sàng, có khi bạn lại lửa biến và chẵn buồn làm gì nữa đâu. Cứ làm những gì bạn có thể làm ngay lúc này, ngay một phai ghi âm trong lúc lấy xe 20 phút. Nói chuyện với một người bạn, làm những việc nhỏ nhất, nhỏ nhất, nhưng làm nó mỗi ngày các bạn à. Đừng quên một tiêu của bạn, đừng quên lý do bạn bắt đầu, đừng để cuộc sống đang khó khăn, vừa mới thấy mắt mẹ dễ chịu được một chút, rồi lại chuyim đắm vào cái sự trì hỏng. Vậy bác nhiêu người trong hồi trừng này ngày hôm nay cam kết sẽ không chờ đời nữa à. Bác nhiêu người cam kết sẽ bắt đầu hành động ngay từ những việc nhỏ nhất ngày hôm nay à. Hãy đứng hết lên. Giờ năm năm linh cao và cùng hô to. Hành động ngay lập tức, hành động ngay. Tời muốn tóng tắc là những ý trong động rồ như sao. Các bạn à, sự thật là thời điểm hòn hảo không bao giờ tồn tại. Nếu bạn cứ chờ mọi thứ thường lời, chờ chó mẹ hết ống, chờ trở hết mưa, thì cơ hội đã vụ qua tay người khác mất rồi. Đừng chờ đợi thành công sẽ đến với bạn. Bạn phải biến nó thành hiện thực. Lý do lớn nhất khiến chúng ta hay trì hóng nằm ở bộ nãu của chúng ta, nãu của chúng ta cơ kê thông minh. Nếu bạn đặt một mục tiêu quá nhỏ bé, hoặc bạn không thực sự khau khác nó, nãu sẽ lập tức tìm ra hàng vàng lý do, rất là hợp lý để bạn được lưu biến. Nhưng nếu bạn đặt một tiêu, về con người mà bạn nhất định phải trở thành, bây giờ như khau khác trở thành Diamond trở thành FC, thì bộ nãu của bạn sẽ tìm mọi cách để giúp bạn suyên phá mọi rau cảnh. Vậy làm thế nào để bắt đầu khi trong tay chưa có gì? Bi quyết đã chính là hãy chiến thắng, từ những điều nhỏ nhắc nhất. Đừng nghĩ rằng bạn phải ăn nói lưu loc thích tình sâu sắc hay âm hiểu công nghệ thì mới làm được. Người thành công không phải là người hoàng hảo nhất đâu, mà là người hành động nhiều nhất. Thay vì ngồi lo lắng, bạn hãy bắt đầu làm việc, bạn hãy bắt đầu bằng việc nghe một đoạn giam, bạn hãy bắt đầu bằng việc nhất máy lên gọi một cuộc điện thoại, bạn lập đi lập lại những công việc cơ bản đó mỗi ngày. Công việc này cơ kỳ đơn giản, bạn không cần phải phát minh ra điều gì mới mẽ cả, hãy học hỏi cái cách tư duy của những người đi trước, những người thành công ở phía trước. Làm thế họ và kiên trì không bỏ cuộc. Đừng bướng bệnh làm theo ý mình để rồi mất thời gian vượt nữa. Vậy, thông điệp tôi muốn người đến các bạn nó chín là đừng chờ đợi, khi bạn hoàng tăng sáng sáng, bạn lại chẳng muốn làm gì nữa. Hãy làm những việc bạn có thể làm và làm ngay lúc này, với những gì bạn đang có. Uu, bạn đó xem điều gì mới phải làm tới bất ngờ, đó là, đó chính là cái chủ đề này. Ai cũng sợ thất bại, tại sao mọi người đều biết kinh doanh là phải có rưỡi rò, nhưng lại sợ nó đến thế. Tại sao à? Các bạn thực sự sợ thất bại sao? Tôi rất hiểu nỗi sợ này của các bạn, nhưng sự thật là, không có thất bại thì không bao giờ có thành công. Thất bại không phải là rau cán, nó là điều kiện bắt bục để thành công. Biên quyết ở đây là, có một công thức cơ kỳ đơn giản. Thất bại thực nhân, đứng dậy thực nhân, và bạn sẽ thành công thực nhân. Bạn không có lựa chọn nào khác đâu, ngã xuống rưỡi, cứ thử lại, rơi can nhân, đứng dậy can nhân, thì một tiêu sẽ càng sớm hòn thần. Tôi biết, nhiều người trong chúng ta đang trải hoa những thang trầm trên con đường này. Có ai ở đây đã từng thắc mắc là, trời, mình là mấy tháng trời, mời rác cả cổ, mà chẳng ai đến nhiều hồi thảo cả. Mình nói đây là sự kiện lớn lắm, mà khách của mình vẫn cho leo cây. Có ai từng bị khách cho leo cây chưa? Dựa tay cao lên nào? Dựa tay cao lên. Cò ai từng bị leo cây chưa? Chào mừng bạn đến với thế giới của những người thần công, vì tôi cũng tương biện như vậy. Chúng ta hay bị dây dức bởi những thức bại trong quá khứ, và rồi lại lấy nó để lo sợ về những điều tồi tệ chưa hề sảy ra trong tương lai. Để giúp các bạn tháo gửa cảm giác nạn nè này. Hôm nay, tôi có 3 con hỏi dành cho các bạn. Quán đã hả? Đừng đừng vợ ký ký giết chép, vì cả đừng vợ ký giết. Ngày mai, các bạn sẽ có. ý là không cần vợ ký giết, vì đâu, ngày mai đâu các bạn kiểm tra, vậy đâu mà ký giết dữ vậy? Thả lỏng, Thả lỏng. Bỏ bước xuống đi. Chỉ cần nhắm mắc lại một chút, nghe tôi hỏi và tự xuyên nghĩ trong đầu thôi nhé. Còn hỏi thi nhất, nhìn lại quá khứ, bạn cảm thấy biết ơn điều gì nhất từ chính bản thân mình. Xuyên nghĩ đi, đừng nói ra, bạn biết ơn mình vì điều gì. Có người sẽ nói, cảm ơn bản thân vì ngày đó đã dũng cảm đối việc. Hay cảm ơn vì đạo quy định có mặt ở sự kiện này, ngày hôm nay, thay vì nằm ngủ nha. Học tham chí, cảm ơn vì đã tiêm được một cái cô vợ đợt thực vời. Đúng không? Có điều gì trong đời, mà bạn muốn tự cảm ơn chính mình không? Có không? Ai có thì gặp đầu cho tôi thấy nào? Bạn biết không? Nếu bạn có thể nhìn lại và tự cảm ơn chính mình, chính tỏ bạn là một người rất tự vời. Bạn đã tương làm được những điều viễn đại. Hãy tự thưởng cho chính mình một tràng phó tay đẹp. Có họ thứ hai. Bài học quan trọng nhất, mà bạn tương học được là gì? Thành ý xem, chẳng phải qua bao nhiêu vấp nhả, bạn đã hòn thuyền bản thân của mình hơn rất nhiều hay sao? Bạn của ngày hôm nay, đã dõi hơn, kinh cường hơn bạn của năm năm trước. Không có gì là chúng ta không thọt được. Và có họ thứ ba, điều gì khiến bạn tự hào nhất trong quá khứ? Đó có phải là tấm bằng tốn nghiệp loại giỏi không? Là việc bản vừa qua, một giá đòn cực kỳ khó khăn, tưởng trừng như sắp gục ngã không? Ba có hỏi này, nhắc nhở bạn một sự thật. Bàn tuyệt vời, và mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ hơn bạn tưởng rất nhiều. Đừng để vai lời, từ chối vùng vặt. Đừng để cho những cái lời, từ chối vùng vặt ngày hôm nay, làm bản gục ngã, bởi vì bản là một người rất tự vời. Tôi xin nhất lại 3 câu hỏi, ở trên mặt hình, câu hỏi thí nhất, đó chính là, nhìn lại quá khứ, bạn cảm thấy biết ơn điều gì nhất, từ chính bản thân mình. Đó là có hỏi thí nhất. Có hỏi thứ hai, bài học quan trọng nhất, mà bản tương học được, là gì? Có hỏi thứ ba, điều gì khiến bạn tự hào nhất trong quá khứ? Tôi nhắc lại. 3 câu hỏi này nhắc nhớ bạn một sự thật rằng, bạn rất là tuyệt vời, bạn mẹ, bạn mẹ hơn, bạn tưởng rất là nhiều. Và bạn ơi, đừng để những lời từ chối, đừng để những khó khăn thách thích của ngày hôm nay, những điều nhỏ nhắc đó, đừng để những điều nhỏ nhắc đó. Nó là bản gục ngã. Nghi lại, Mà xem, đã bao giờ bạn gặp một kiện gì đó, tôi tể đến mức bản cảm thấy như thế giới như mức sợp đổ, tể đến mức là mức ăn mức ngũ tầm cảm, không thích thai gì luôn. Bây giờ hả? Nhưng bị thích tin đi. Hồi đó, bị nghíu đó, trời ơi, nó là bằng đề sống còn luôn, đau khổ tộc cùng luôn, điên cùng đi tiềm dây, thì cái kiểu luôn, mà để làm điều ngôn ngốc, hả? Trời ơi, kiểu như là muốn vật dây lên sàng nhà, rồi muốn ngờ thực chân rời xuống đất, tể đi luôn đi. Kiểu vậy. Nhưng mà rồi, mình đã nghĩ, thôi, đứng vậy, đau thế này, chắc cũng chẳng chết được đâu. Đi kiểu như vậy, mình cũng có giang đó, cho qua chuyện, đúng không? Ở đây, có ai từng thích tình thừa sống thiếu chết, hoặc tình thuy trực, và nghĩ đời mình thế là, thế là bỏ luôn. Có ai không? Do tay lên hả? Do tay lên đi. Bây giờ, thì sao? Năm năm, 10 năm sau nhìn lại. Các bạn thấy cái chuyện đó, nên như thế nào, có thấy buồn cười, không? Có thấy mình, có thấy mình ngày xưa, giống như trại tao không? Cơ ngớ ngẫn không? Có đúng không? Có đúng không? Có đúng không? Đó, ngày xưa chúng ta không thể nhìn khóc. Nhưng bây giờ nhìn lại, chúng ta không thể nhìn cười được. Chúng ta tự hào vì mình đã vượt qua, những cái chuyện tây đình như thế, một cách rất nha nha. Và rồi nhìn lại, mà thấy nó là, "Uh, có gì to tắt đâu?" Đúng chứ, hành trình kinh dan của các bạn hình tài cũng ý hết như vậy. Tôi không biết hôm nay, bạn đang phải đối mặt với khó khăn gì. Có thể bạn vừa bị tự chối rất là phủ phàn. Có thể tiến dưới của bạn vừa mặt, có thể bạn đang không có đồng nào trong tuy lúc. Nhưng hãy nhớ lấy lời tôi. Vàu cái ngày, bạn đang quan. Vàu cái ngày, bạn bước lên sân khấu với dân hiệu, "Fouder, grow up, I'm bastard." Mọi khó khăn ngày hôm nay sẽ chỉ là một câu chuyện cười mà thôi. Bạn sẽ đứng thêm sân khấu đó và kể lại rằng, ngày xưa tôi đi chia sẻ, người ta mắn tôi, người ta trốn tôi, chó nhà tôi thì "Om, plabla, vâng vâng." Mất sẽ trở lại, nó sẽ trở thành chất liệu tuyệt vời nhất cho bài phát biểu thành công của bạn trong đêm rally của bạn. Đây chính là sự thật. Tất cả những ai thành công đều đã tại quay điều đó rồi. Tinh tôi đi, nó sẽ giống hết, nhưng những gì bạn đã tương vừa qua, đừng vợ vài nãy chi các bạn ạ. Ai đồng số các bạn cầm kết sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Cho nên khi bíến khó khăn hôm nay, thành câu chuyện cười tuyệt vời, những khó khăn hôm nay thành câu kiện cười tuyệt vời. Trình sân khấu phao được ra bác sữa đợi, hãy đứng lên và hồ, tôi cầm kết. Đứng lên hồ to được không ạ? Tuyệt vời, tuyệt đối đừng bởi giờ bỏ cục. Đừng bởi giờ bỏ cục hả? Và trước để tiếp theo, đó chính là sự thay đổi. Các bạn đã sáng sàng để thay đổi cho. Các bạn của tôi, tôi muốn hỏi một câu rất là thực tế như thế này. Ở trong hồi trường này, có ai vẫn đang dùng một chiếc đường thoại dị động được sáng sức từ hơn 10 năm trước không ạ? Dô tay cá lấy nào? Thông quay cả hả? Thế quay đang lái một chiếc xe hơi sẵn sức cách đây 25 năm không ạ? Dô tay lên. Cũng hiếm 5 đúng không ạ? Mọi thứ xung quanh chúng ta đều đang thay đổi. Điện thoại thông minh cập nhật phần mềm mỗi đêm. Xe hơi từ xe săng kiểu săng xe điện. Kuyên thức ay học, chế độ ăn uống, công nghệ, văn vân. Mọi thứ đều khác xa xoá với vải năm trước. Chúng ta rất khau khát những điều mới mẹ. Nếu có đủ tìm chúng ta sẵn sàng đổi điện thoại mới nhất, mùa chiếc xe sịnh nhất, dọn đến một ngay nhà đẹp nhất. Chúng ta muốn mọi thứ trên đời này phải thay đổi. Phải mới mẹ, nhưng lại từ chối thay đổi một thứ duy nhất. Các bạn có biết là gì không ạ? Đúng rồi, đã chính là chính bản thân mình. Lần sao bạn có thể mong muốn một cuộc đời mới khi bạn vẫn giữ nguyên cái lối từ dây cụ được ạ? Khi bạn mua xe hơi mới, mua nhà mới, sự hào hướng đó chỉ kéo dài được vài tháng. Rồi bạn lại thấy chán, nhưng có một sự thay đổi sẽ khiến bạn hào hướng xúc cả đời đã chính là thay đổi chính mình. Vì bạn sẽ không bao giờ biết được giới hạn của mình nằm ở đâu? Khi bạn giám bước ra khỏi vụ mạng toàn, bạn sẽ ngay can giỏi hơn, hành phúc hơn, nhiều người yêu mến hơn và tất nhiên, tài khoảng ngân hạn của bạn cũng sẽ dài hơn. Ai ở đây, muốn mình ngay can giỏi hơn và dào hơn ạ? Hô thật to, tối nào, hô lên ạ? Vậy thì đừng sợ thay đổi. Thay đổi là một đặc ân. Chúng ta biết thay đổi là tốt, nhưng tại sao chúng ta lại sợ, nhất là trong công việc kinh doanh này. Tại sao chúng ta sợ mở lời chia sẻ cơ hội, hoặc sáng phẩm từ người khác? Có phải vì chúng ta sợ anh nhìn, cánh mắc họ anh nhìn mình không ạ? Sợ bị đánh giá, sợ bị từ chối, sợ mất mặt. Nói thật nhá. Ngày sưa tôi cũng thế. Khi mới bắt đầu đi làm demo sống phẩm, demo mới lòng nước, tôi đã tưởng tưởng tượng ra một kịch bãng như phim hành động luôn. Cà ơi, nếu mình mang cái mấy lòng nước này để nhà người ta, lỡ người ta ghét mình, người ta đã một cái giôi cổ mình sao, đã cái hư đồ luôn sao, kiểu vậy đó. Nhưng sự thật là cho đến tận bây giờ, sau hàng ngàn lần làm demo, chưa có ai đã vào mặt tôi cả? Những điều chúng ta sợ hãi rùm rận trong đầu, hiếm khi nó sẽ ra trong thực tế lắm bản ư. Nhưng tôi đã từng là một kiện rùm rừng khác. Đây là sự cố nhớ đời của tôi. Hôm đó, tôi qua nhà một người hàng sống lớn tụi đối dị nhà tôi để demo mới lòng nước. Chú quay có kiểu chạy tóc hết ngược từ hai bên vào dưới, kiểu đó là bóng bệ luôn hả? Để làm demo, tôi phải dùng một cái mấy bơm chìm, thả vào trong chậu nước. Rồi lập nước ra ngoài, lập cho từ nước mồi đó, chuyển thành nước trong nước sạch. Nguyên tắc là phải nối vào nước vào mấy bơm, rồi mấy cắm điện. Nhưng mà bữa đó tôi hợp quá, tôi thả mấy bơm vào chậu, và huyen chưa nói cái vời, rồi tôi cắm điện. Tới, tắc, một cái cột nước đó nó vụ kinh, nó nó phung lên luôn. Nó vụ, nó phung lên luôn. Và nó phung thẳng vào đầu chú hàng sống nhà tôi luôn. Rồi đất ơi. Cái kiểu mà tóc chạy chút của chú ấy, nó rủ rửi, nó xẹp lẹp, rồi nó ép chặt vào hài bên má, lúc đó từ mới biết mặt chú ấy dài như thế nào luôn. Khiểu vậy? Đó là khoảng khách xấu hộ nhất cục đời của tôi luôn. Tôi không biết phải giấu mặt vào đầu luôn, nhưng các bạn biết không, chú ấy cũng không hề đá vào mặt tôi. Chú ấy chỉ đi lâu mặt, và tôi thì cũng cùng dọn dẹp, rồi đi ra khỏi nhà chú ấy. Tôi kể chuyện này để các bạn thấy rằng, "Dù bạn có làm phụng về, có sai sót, có lâu bật đến mức nào, thì hậu quá cũng không tồi tệ như bạn tưởng tượng đâu. Đừng sợ, cứ nói ra, cứ làm đi. Bạn làm 3, 4 lần, là bạn sẽ uęng, và trở nên chuyên nghiệp. Tiếp theo tôi muốn nói về cái ý là đừng đợi sự đồng ý của người khác. Một trong những rào cáng lớn nhất khiến chúng ta không dám hành động, đó chính là chúng ta muốn tất cả mọi người phải đồng ý, rồi mình mới làm. Hãy chia những người xung quan chúng ta ra thành ba nhóm. Nhóm 1, những người thân yêu như là người trong gia đình, những người bỏ cuộc về gia đình phản đối, giống như mẹ tôi nghe sưa, bà không ghét kinh danh này, bà chỉ sợ tôi vắc vả. Làm sao bạn bắt họ đồng ý, khi bạn chưa làm ra kết quả gì được, chưa có thú nhập, đi làm về, thì thang vả, mệt mỏi. Lỗi không phải ở họ, lỗi ở chúng ta chưa chứng minh được sự nghiêm tốt của chính mình. Khi bạn thấy đối, bạn thành công, gia đình từ khác, sẽ ủng hộ bạn. Nhóm thứ 2, là nhóm hàng xóm, bạn bà xung quan. Chúng ta hay có thôi quen đi hỏi kín cà làng, bạn đình mở uống, phở, uống cà phê, bạn có hỏi cà xóm xem là, nếu mà tôi mở uống phở, uống cà phê, các bác có ăn mỗi ngày không, rồi mới giám mở không, đâu có đâu đúng mà, bạn phải nấu cho ngon cái đả, nấu cái món nó cho ngon cái đả đông mà, rồi bạn phải có kín thức, có kỳ năng trước, rồi thì người ta mới mua hàng, người ta mới đi theo bạn được. Nhóm thứ 3 là người là, những người mà tắt sợ bị đánh giá, nhiều người sợ chứ sẽ vì, sợ người khác nghĩ sấu về mình. Ngày xưa, người tính trên của tôi từng hỏi tôi một câu chi mài, búng này. Nếu ngày mai em uống nằm viện, cái người mà đang chê bai em á, họ có trả tìm viện phí cho em không, khi con em cần tìm đón học phí, họ có đón thay em không. Các bạn trả lời cho tôi xem mà, có hay không? Chắc chắn là không rồi. Đúng không? Chính sắc, đây là sự thật phủ phản. Dù sao thì họ cũng chưa bao giờ thực sự quan tâm đến cuộc đời của bạn đâu. Họ nói vài câu phán sát, rồi họ đi ăn tối, đi xem phim, đi ngủ, đi chê game. Còn bạn lại mang câu phán sát đó về nhà, trăng trọc mất ngủ và từ bởi mơ của mình. Thê có ngốc nét không ạ? Hãy tập trung vụ cuộc đời của bạn. Đừng lo lắng về việc người khác có đồng ý hay không? Ê, thịt theo tôi muốn nói là thay đổi để thú hút người khác. Quy lục của sự ảnh hưởng là bạn phải tạo ra sự thay đổi ở bán thân trước đã. Và rồi mọi người sẽ bị thú hút và đi theo bạn. Tôi có một người bàn. Thời dân đầu tôi chia sẻ cơ hội. Anh ấy không quan tâm. Không đồng ý. Anh ấy bảo cái nhân này không hợp. Tôi cũng chẳng cái được. Tôi chỉ yêu lặng và làm việc của mình. Tôi liên tục đi học. Liên tục đến các bụi hợp đúng tâm. Tương nào cũng đi. Dù lúc đó tôi chưa có cách quả gì lớn lâu cả. Cho đến một ngày, anh ấy nhìn tôi với anh mắc đầy ngươi ngờ và hỏi. Búng. Búng này. Tôi thấy cậu là mái mà chưa kiếm được nhiều tiền. Chưa kiếm được đồng nào luôn. Vậy cái hồi nghĩ đó nó có cái quái hấp dẫn mà tương nào cậu cũng đi không xóc một bụi nào vậy. Và các bạn có biết không? Sự tò mò đó. Đại khiến anh ấy quyết định đi theo tôi đến bụi hợp. Đến miết tin. Đến sân tờ. Anh ấy muốn đến xem môi trường này. Có cái gì mà làm tôi thay đổi và kiên định đến thế. Đó. Đó chính là sức mạnh của sự thay đổi. Bản không cần phải có thành tự khổng lồ ngay là tức. Nhưng nếu bạn kiên trì, nếu tư duy của bạn trưởng thành, năng lượng của bạn tích cực hơn, người khác sẽ từ đồng bị thu hút bởi cái án sáng mà bạn toa ra. Các bạn ơi, đừng chờ đợi người khác đồng ý. Đừng sờ những thức bại buồn cười của bạn. Ngày nhìn ngày hôm nay. Và tuyệt đối đừng từ chối nên cấp bản thân bình. Báo như người trong số các bạn sẵn sàng thay đổi tư duy, ngay ngày hôm nay để tạo ra một cuộc đời hoàng tòng mới. Hãy đứng lên vô tò là tui sẵn sàng đi. Hôm nay tôi muốn nói về một căn bệnh mà 99% chúng ta đều mắc phải khi mới khởi nghiệp. Đó chính là căn bệnh, đợi người ta đồng ý rồi mới giám làm. Tôi quay lại ví dụ lúc này là chiến những người xung quan chúng ta thành ba nhóm ha. Nhóm đầu tiên là "Giến nhiên là những người chúng ta yêu thương nhất". Bố mẹ vừa chồng con cái, nếu họ hộng hộ chúng ta sẽ bay bỏng trên mây luôn, nhưng từ sự thì sao? Thường là họ dội ngay một gáo nước lạnh cho chúng ta. Ở đây có ai ngày đầu tiên về nhà hào hướng kể về các hạt kinh doanh và bệnh người nhà nói là "Thôi, giẹp đi, không làm được đâu". Cái gặp về như vậy chứa tây lên cho tôi làm quen nào, có ai không? Rất là nhiều đúng không à? Tôi cũng như vậy luôn. Nhưng các bạn ơi, hãy lật ngược bấn đề. Bản chưa học hành đăng hoàn, bản chưa chính mình được năng lực, anh nói thì lắp ba lắp bắp, làm sao bản bắc gia đình tình tưởng và gật đầu đồng ý với bạn được á? Bản không cần thích phục hòa đồng ý trước, bản phải học hỏi trước và thích phục chính mình trước. Dống như câu tuyển của chính tôi vậy đó. Mẹ tôi bán đầu không hề thích tôi làm con việc này. Là không phải là bởi ghét em, em không quay ghét đã cắp gì đâu. Nhưng mà. đó là do mẹ tôi sợ tôi vắc vả. Mẹ tôi xót, mẹ tôi yêu tôi, thương tôi, nên là xót, sợ tôi vắc vả mà thôi. Thời dân đầu, do tôi chưa có đủ kiến thức để giải thích cho bà hiểu. Nên tôi đã mất rất nhiều tháng để bà nguy ngoài. Lỗi không phải ở mẹ tôi. Lỗi ở chính sử thiếu hữu biết của tôi, lúc bây giờ. Vậy nên, với nhóm số 1, sự phản đối không phải là rau cảnh. Vấn đề nằm ở chính chúng ta chưa đủ tốt để họ ăn tầm. Nhóm số 2 và số 3 là cá làng và người dân. Bây giờ đến năm nhóm số 2, hàng xóm vàng bè. Chúng ta hay có cái tầm lấy buồn cười như thế này. Múng làm gì thì phải đi hỏi do xem cá làng cá xóm. Cái làm không? Cái đồng mũi không? Thì mình mới giám làm. Nhóm thứ 3, những người xa là những người mơ nhạc trong cuộc đời của chúng ta. Chúng ta thậm chí chẳng biết họ có quan tâm mình ấy không. Nhưng chúng ta lại cực kỳ sở hỏi nghĩ sao về mình. Còa ở đây từng cầm sản phẩm lên, đỉnh đi chia sẻ hoặc đăng một cái bài trên Facebook. Xong là nghĩ nhở công â hàng xóm cười mình thì sao? Nhở người bê đồng nghiệp cụ đánh giá mình thì sao? Xong cuối cùng lại cất sản phẩm đi. Xóa luôn bày viết không? Còa làm bày không? Ai đã tên như vậy? Cười một cách thật tư, ngay xưa, người hướng giận của tôi đã dựu cho tôi một gáo nước lạnh và lúc đó tôi đã thích tính. Tôi nhắc lại đó là anh ấy đã hỏi tôi một câu rất là đơn giản. Anh ấy hỏi là 40. Lúc mà em ốm đau năm viện, cái người mà đang chê em á, họ có tả tìm biện phí cho em không? Khi gia đường quen, cần tìm, họ có đứng ra lo liệu được hay không? Không. Không môi giờ các bạn. Sự thật nó phủ phài như vậy đó. Chuyện nên, dù sao thì họ cũng chưa bao giờ quan tâm đến bạn và gia đình của bạn đâu? Chuyện nên đừng để những cái lời nói của họ làm bán hưởng tức bạn. Bản thân công hay thất bại, bản dâu hay nghèo, họ cũng chẳng quan tâm đâu. Cùng lắm, họ nói vậy câu, như lời lúc uống trà, café, rõi xóm, hỏi lời về hãng cơm thôi. Chẳng quan tâm nữa. Vậy tại sao bạn lấy để một người không chìu trách nhiệm cho cuộc đời của bạn, tức đi cơ hội thay đổi cuộc đời của chính bạn? Vậy thì giải pháp là sao? Đừng tốn thời gian chạy theo năng nĩnh người khác đồng ý, hãy tập trung vào chính cuộc đời của bạn. Bản phải thay đổi, bản phải phát triển, và rồi tự khác người ta sẽ đi theo bạn. Khiến thức, và sự kiên đình chính là thoải 5 chăm mạnh nhất để hút người ta. Như tôi đã kể có chuyện lúc này, cái người bạn của tôi đó. Trước đây, tôi làm vãnh, chứ có làm. Nhưng mà rồi sau đó khi tôi làm, tôi đi xe nter, thường xuyên, tôi thấy đợi bãng thân, tôi sẽ nghĩ tích cực hơn. Và rồi một ngày rồi đó, anh ấy cũng tò mò, gặp tôi, và hỏi về cái xe nter, hỏi về chân trình biết tin. Và rồi anh ấy quyết định tham dự hò nghị của tôi. Anh ấy đến với việc là "múng biết môi trường này, nó có điều gì tuyệt vời, và khiến một cái đứa như tôi, kiên đình và thay đổi bãng thân nhiều đến vậy". Các bạn thấy không? Đôi khi chúng ta chưa cần kiếm được tiền ngày đâu, nhưng nếu chúng ta thay đổi đủ nhiều, thái đổi chúng ta tốt lên, chúng ta kiên trì hơn, chúng ta tích cực hơn, thì người khác có âm thầm theo dõi chúng ta không? Có ai không? Đúng vậy? Người ta không đi theo bàn, vì bàn ép họ, hỏi đi theo bàn, vì bàn trở thành một phięng bản tốt hơn, trở thành một người đáng để hỏi đi theo. Đừng lò lắng và ăn về cãnh nhìn của ai cả, hãy cứ tiến về phía trước, học hội, thay đổi, và tỏa sáng. Khi bàn là ăn sáng, tự khác sẽ thu hút được ảnh nhìn của mọi người. Và bây giờ các bạn ạ, chúng ta sẽ đến với nổi dung cuối cùng. Cảm ơn các bạn đã nán lại và dành thời gian cho tôi, không? Thích thích cuối cùng mà tôi muốn nói đến ngày hôm nay, đó chính là sự tì hỏng. Căng bệnh này đang gia tăng một cách chóng mặt. Thật ra, thích sự nhanh đổi là bán năng tự nhiên của con người. Chúng ta rất giỏi trong việc tự nhủ với bán thân rằng, "Oi, hôm nay mệt quá, mình không làm được đâu, thôi để ngày mai hẳn làm, để từng xao hẳn làm, để tháng xao hẳn làm, nhưng mà các bạn ạ, đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của ngày hôm nay để power up today. Các bạn hãy nghĩ mà xem. Cách duy nhất để bạn thực sự đi chạy bộ, là gì? Là gì? Có phải là Nam Trinh Dương và suy nghĩ về lớt của việc tập thể dục không? Không. Cách duy nhất là đừng nghĩ quá nhiều, sỏi dây vào, bục dây lại và bước ra hỏi cửa. Ai đồng ý với tôi rằng hành động quan trọng hơi suy nghĩa? Hãy bỏ tay thật là lớn được không ạ? Đúng vậy, trong kinh dân này cũng thế, không có ngày mai, không có lần sau. Mọi thứ phải được bắt đầu ngày trong tháng này, đừng nói là đợi qua lễ, đợi tháng xao, rồi tôi sẽ làm. Bà nên chờ đến bao giờ, chờ bao nhiêu ngày, chờ bao nhiêu năm nữa, các bạn có nhớ. Sự kiện kiện niềm A60, kiện niềm 60 năm em quê toàn cầu không ạ? Hồi đó chúng ta đã quảng bá đó rầm rộ biết là bao? Mới đó, mà đã nhiều năm toi qua rồi. Kể từ A60. Các bạn biết điều gì đang sở nhất không ạ? Không phải là thời gian tôi đi, mà điều đang sở nhất, là khi có ai đó hỏi bạn? Cục sống của bạn 5 năm qua? Có gì thay đổi sao với bây giờ không? Đừng để chấp bắt một cái. Chúng ta bước qua A70 và bạn nhận ra mọi thứ đau quá mụng. Đừng trì hoảng nữa, hãy làm ngay đi. Đừng không các bạn ạ. Hôm nay đứng ở đây, tôi muốn để lại một Ấn Tưởng Thực sau sát trong tâm trí mọi người. Để chúng ta không bao giờ huyên ngày hôm nay. Những gì tôi sắp nói. Tôi nói bằng tất cả tình yêu thương. Tuyệt đối, tịch đối là không phải để khê khóa ăn hay thể hiện gì cả. Thành thực mà nói, con việc kinh dân của tôi hiện tại đã vượt ra cả những giới hạn thông thường. Điểm số của tôi không chỉ dừng lại ở mức hoàn thành một tiêu, mà tôi đã vượt qua cuộc mốc hàng 100 dĩm. Kinh dân phát triển từ đọng đến mức. Công tì thậm chí không còn một cái danh hiệu nào cao hơn để tra cho tôi nữa luôn. Từ khi vượt qua cuộc mốc đó, điểm số cứ liên tục tăng trưởng. Có những nhanh đai mên, những nhanh emerò, bên dưới liên tục bức phá, mà tôi không cần phải đợi đến tận cuối năm tài chính mới thay kết quả. Cuộc sống của tôi hiện tại vô cùng tự do, pòi mái, và tròn vẹn. Nếu nhận thử một lần, đó là một con số không lồ. Nhưng các bạn có biết điều gì sẽ khiến tôi buồn nhất không? Đó là, nếu tôi đứng trên định cao này, một mình, sẽ ra sao nếu trên hàng ghế đầu tiên kia, vẫn bóng các bạn. Sẽ ra sao nếu hồi trường này không có những đai mên mới? Tôi không muốn thành công một mình. Tôi muốn tất cả chúng ta cùng nhau thành công. Một triệu của tôi không phải thêm quyền lợi cho bản thân, mà là mong muốn tất cả các bạn ở đây. Ít nhất, chẳng nhất, là đến A30, A70, các bạn phải trở thành đai mình. Bởi vì một khi bạn đã là một đai mình vấn chắc, bạn hoang tòng có bệ phóng để tiến thẳng lên EDC, FOWD EDC, thậm chí là lên EPSC, hay thậm chí là thêm lên FOWDRA BASTER. Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều điều. Cả những lúc vinh quan, lẫn, những ngày dân khó. Có thể một số bạn ở đây, là người mới. Các bạn chưa cảm nhận hết sức nặng của những lời này. Nhưng tin tôi đi, nếu các bạn ở lại môi trường này đủ lâu, các bạn sẽ hiểu. Chúng ta đã cùng nhau chiến đâu. Chúng ta đã cùng nhau chiến định. Tôi đã nhìn thấy sự nỗ lực của các bạn từ những ngày đầu tiên chấp chữ bước vào đây. Tôi tin rằng, mỗi người trong các bạn, điều mang trong mình tối chắc của những nhà vô địch. Vậy bây giờ, tôi muốn hỏi các bạn một câu cuối cùng. Chúng ta có sẵn sàng cùng nhau chiến đâu đến cuối cùng không à? Hướng tới R70, ai trong hồi trường này, cam kết sẽ trở thành Diamond, R70 à. Hãy đứng lên vào hô tồi. Ai sẽ tiến bước trở thành thành viên của hồi đồng, FC hồi đồng sáng lập, em quê toàn cầu à, hãy hô tồi. Và ai sẽ là người đứng trên bục vinh quan, càu nhất, "Four The Crow Ambasidol" ai hô vang. Tôi! Tuyệt vời, và các bạn ơi, tuyệt đối, đừng trì hóng nữa, hãy sỏ dây vào, và chạy ngay từ hôm nay đi. Hãy bước ra ngoài kia, bước ra khỏi cắn cửa kia, ngay ngày hôm nay, và hãy tập trung, hãy tìm kiếm, hãy chiến đâu, hãy nỗ lực. Ai sẽ đến R70, với các bật là đái mất nạ. Ai sẽ đến R70, với các bật là "Four The Crow Ambasidol" Vang, tuyệt vời, và đừng bây giờ trì hóng nữa, hãy tiếp tục chiến đâu. Chúc tất cả các bạn, thân công buồn nổ, và sinh các mơn, sinh hẹn gặp lại tất cả các bạn tin đến thân công. Bạn đang nghe, hoặc xem, nổi dùng, tự thian youtube, thì abyo, thay bám live, share, comment, and subscribe, để có thể nhận được thêm, dì video, bây giờ, hãy subscribe, bây giờ, bây giờ, hãy subscribe, bây giờ, and subscribe, để có thể nhận được thêm, dì video, dì có chuyện hay, từ nhà con phố em quay thân công, tên tòan thế giới, xin chào, vài hẹn gặp lại.

Podcast Summary

Key Points:

  1. Sáu thách thức chính khi khởi nghiệp
  2. Thành công đến từ việc chia sẻ câu chuyện một cách tự nhiên, không quan tâm kết quả, và lặp lại hàng ngày.
  3. Động lực mạnh mẽ nhất là yêu thương và muốn người khác hạnh phúc (vợ/chồng, gia đình, đồng đội).
  4. Công thức thành công đơn giản
  5. Cần ở trong môi trường tích cực, biết ơn cả những người bỏ cuộc vì họ từng tiếp thêm động lực.

Summary:

Bài chia sẻ của diễn giả Fowder, Grower, Bastard, Chris tập trung vào những thách thức khi khởi nghiệp và cách vượt qua chúng. Ông nhấn mạnh rằng yếu tố quan trọng nhất là tình yêu thương dành cho gia đình, người thân, và đồng đội – chính động lực này giúp ta làm việc không mệt mỏi và thành công đến tự nhiên. Thách thức đầu tiên là sự tự ti: hầu hết mọi người đều nghi ngờ bản thân, nhưng bí quyết là hãy cứ chia sẻ câu chuyện về công việc kinh doanh một cách tự nhiên, không lo lắng về kết quả hay kỹ năng.

Thách thức thứ hai là thiếu kiên trì: cần cam kết ít nhất 2-5 năm, lặp lại hành động mỗi ngày. Thách thức thứ ba là môi trường: phải ở trong môi trường tích cực để duy trì niềm tin. Diễn giả cũng cảnh báo về việc trì hoãn vì chờ đợi sự hoàn hảo – hãy hành động ngay từ những điều nhỏ nhất.

Cuối cùng, ông đưa ra công thức thành công chỉ gồm 5 bước đơn giản: bắt đầu đúng hướng, thái độ tốt, học đều, nghe lời hướng dẫn, và kiên trì. Đừng bướng bỉnh sáng tạo riêng, hãy sao chép người thành công và làm đi làm lại.

FAQs

Thách thức đầu tiên là sự tự ti, khi bạn cảm thấy mình không đủ giỏi hoặc không có kỹ năng. Bạn cần vượt qua điều này bằng cách tự tin chia sẻ câu chuyện của mình.

Hãy quan sát người thành công, họ không nhất thiết thông minh hơn mà chỉ đơn giản là dám kể chuyện về công việc một cách tự nhiên. Cứ chia sẻ, đừng lo lắng về kết quả.

Thành công cần thời gian để phát triển, giống như cây cần thời gian ra hoa kết trái. Bạn phải làm việc liên tục, lặp đi lặp lại, không bỏ cuộc giữa chừng.

Môi trường tích cực giúp bạn duy trì niềm tin và động lực. Tham gia các buổi họp, gặp gỡ đội nhóm để được khích lệ và hoàn thiện bản thân.

Họ từng tạo động lực cho bạn bằng sự nhiệt tình và lời hứa, dù sau đó họ dừng lại. Những khoảnh khắc đó giúp bạn tiếp tục hành trình.

Bắt đầu đúng hướng, dùng sản phẩm tốt, đi học đều đặn, nghe lời người hướng dẫn, và kiên trì trong 2-5 năm. Đừng làm phức tạp vấn đề.

Chat with AI

Loading...

Pro features

Go deeper with this episode

Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.