Go back

#106. Ownership trong làm việc là cái gì vậy?

0m 0s

#106. Ownership trong làm việc là cái gì vậy?

Tính ôn ở siếp trong làm việc giúp tạo ra kết quả tích cực và tránh việc làm việc vô cảm như robot. Việc tự hỏi "Nếu đây là công ty của mình, tôi sẽ làm như thế nào?" giúp phát triển tính ôn ở siếp. Tính ôn ở siếp là yếu tố quan trọng giúp thành công trong công việc và tránh sự vô cảm và vật vở.

Transcription

4740 Words, 20393 Characters

Xin chào các bạn, hôm nay tôi sinh phép đi thẳng vào nội dung tầm ngày hôm nay, tôi sẽ nói về một chủ đề vừa mới mà lại vừa không mới. Và cái gì thì các bạn đọc tiêu đề cũng thấy rồi. Ki huốt của nó là ôn ở siip trong làm việc. Nếu như các bạn sở thú rồ, là các bạn sẽ có rất nhiều kết quả, viết về ôn ở siip, nhưng mà cũng giống như mọi chủ đề khác, ở chuyện đầy xeo tôi luôn cố gắng trình bày, một vấn đề, theo một cách tiếp cận khác, tôi nghĩ là nó thực tế hơn và không chung lặp lại những điều mà nhiều người đã nói. Và tôi cũng cố gắng không chỉ là mua tạ. Tôi còn muốn đưa ra những lời giải, đưa ra đáp án của vấn đề. Tất nhiên, đó là đáp án của riêng tôi. Tôi đã áp dụng và thấy thẳng công. Cái vẻ với chủ đề ngày hôm nay, để nói về ôn ở siip trong công việc, thì tôi sinh hỏi các bạn một câu. Có bao giờ các bạn dơi vào tình cảnh bị xếp hỏi vạn trước? Từ hỏi như là tri vấn, suy đi lập lại vấn đề. Lâu lâu, thực ra tôi cũng hãy hỏi vạn nhân viên của mình làm, mà gần đây có một bạn xeo ở sinh phép, hỏi bạn tên là xy. Bạn để xuất cho tôi một chương trình khuyến mãi, giả 10%, thực ra thì chương trình giả này thì chúng tôi đã chạy nhiều rồi. Cũng thuộc bài lắm rồi, cơ bản thì nhắm mắt cũng có thể đồng ý, nhưng mà nhiều khi tôi cũng hãy hỏi vạn lại nhân viên của mình. Sau lại giả 10%, sau không chạy mua 10 tạng 1. Nếu mua 10 tạng 1 đã sản phẩm, thì với khách hàng thì cũng là giả 10% thôi. Nhưng thực ra, với chúng ta, chúng ta tiết kiệm được rất nhiều chi phí, thế thì khi nghe tôi hỏi như vậy, thì các bạn xe, bạn mới lập đặt, bạn điều trình chương trình, từ giả 10%, bây giờ thánh mua 10 tạng 1. Khi bạn ấy trình lại một cái để xuất thứ 2, tôi lại hỏi vạn cầu thứ 2, sau mà đặt sản phẩm con loại, người ta mua 10 sản phẩm là cũng nhiều rồi. Bây giờ mình tạng thêm cái thứ 11 con loại nữa, thì nó quá dư với người tiêu dùng. Vậy thì mình nên tạng sản phẩm khát loại, nhưng vậy thì mình sẽ có cơ hội cross-show giới thiệu sản phẩm mới, khi nghe tôi chất vẫn như vậy, thì các bạn nhân viên xe, bạn lái lập đặt, bạn điều trình chương trình là mua 10 sản phẩm, tạng 1 sản phẩm khát loại, thì lúc này tôi lại hỏi cầu thứ 3, cái sản phẩm khát loại mình đem tạng, có giá thấp hơn sau với sản phẩm 1 góc thách đăng mua, như vậy thì người ta cũng sẽ biết rằng tỷ lệ khuyến mái đâu có đủ 10%, mà nếu mà mình làm như vậy thì số nó sẽ giảm nó em, lại 1 lần nữa, bạn ấy bạn lái lập đặt sửa chương trình, thánh là mua 10 sản phẩm, tạng 1 sản phẩm khát loại và có giá cao hơn, cho bây giờ tôi lại hỏi tiếp cầu thứ 3. Tại sao cái tỷ lệ khuyến mái lại cần phải cao với này á em, đối thủ cạnh tranh đang làm như thế nào, mà mình cần phải tiêu tốn nhiều tiền như thế, thì lúc này bạn ấy vẫn lúng túng không biết trả lời sao, thì tôi lại bồi thêm cầu thứ 5 nữa, bây giờ em khuyến mái 10%, nhưng anh hỏi em câu này, số bán của em có tăng được 10% không? Nếu như em không tăng được trên 10%, tức là em khuyến mái là mình đang ném tiền qua cửa sổ đấy, đúng không? mình mất đi 10% mà mình thu về không được 10%, thì như vậy là chẳng thà mình không trạy khuyến mái còn hơn, đúng không? Từ cái hỏi linh tục, nó cứ suy qua suy lại, hỏi hết cái câu này lại đến câu khác như vậy, và thực ra thưa các bạn, những câu hỏi lòng vòng từng này á, nó không bao giờ có hồi kết, tôi hay là các bạn vậy thôi, nếu như chúng ta ngồi vào cái vị trí đó đó, thì chúng ta có thể nghĩ ra 100 câu hỏi như vậy. Và tôi dám chắc rằng trên đời này không có một đá bán nào hỏi hết, tôi hỏi nhân viên, không phải để tôi tìm câu trả lời, mà tôi kỳ vọng là khi các bạn X-C đó, bạn nghe tôi chất vấn, thì bạn sẽ có lập luận, bạn sẽ bảo vệ ý kiến của bạn đấy, nhưng ở đây bạn X-C này bạn lại không bảo vệ ý kiến của mình, mà bạn thì càng sửa, thì tôi lại càng nhận ra là bạn này không có chính kiến, bạn này không hiểu thị trường, bạn này không hiểu khách hàng, bạn này không làm chủ cuộc trời, cho nên mới bị tôi xue 1.188 mấy độ như vậy. Thế đó là một cái câu chuyện đã sảy ra gần đây ở công ty tôi, thì bạn thấy cái câu chuyện trên nó như thế nào? Bạn đã bao giờ ở tình huống của bạn X-C đó hay là chưa? Bạn có bao giờ bị sếp của mình xue như trong chóng, mà rút cuộc bạn cũng chẳng hiểu nổi là ông ấy muốn gì chưa? Bạn đã bao giờ phải thốt ra một câu, thế bây giờ anh muốn thế nào? Anh muốn như vậy đúng không? Thế thì được thôi, em sẽ làm đúng như vậy. Và nếu như bạn đã dơi vào bất kỳ một tình huống nào mà tôi vừa lịch kể ở trên, thì tôi cũng hoàn toàn đồng cảm với bạn thôi. Tôi cũng đã tỉnh như thế, tôi đã tỉnh làm đi làm lại 13 để xuất khắc nhau. Trong một chương trình, chẳng thàng là cái ông sếp, ông ấy nói một lần luôn đi để mình sửa một thể. Đằng này, mỗi lần mình đem cái để xuất lên, ông ấy lại sửa một chút, mình đem về, mình sửa lại, mình chình lên, ông ấy lại sửa một chút nữa, cái bực mình là cái lần sửa cuối cùng, lần sửa thứ 13. Thì nó lại quay cho về chính là cái để xuất bán đầu mà tôi để xuất. Mất công sức tới 13 lần, cuối cùng lại quay về cái bán đầu, thực sự tôi muốn chữ thầy luôn các bạn. Đúng là trên đời này, có một số ông sếp, chính ông ấy cũng chẳng biết mình thích cái gì, mà làm việc với cơ ông ấy thì thật sự làm mệt, ha các bạn. Sau cái lần 13 lần sửa để xuất, tôi mới tự hỏi mình rằng. Vì sao mình lại để xuất người ta quay mình như vậy? Nếu như mình kết luận là ông sếp, tra này nó có vấn đề, cái đó nó dễ quá. Mình kết luận như vậy, mình cũng chẳng thay đồ được gì cả. Bây giờ mình tự hỏi mình điên, trách kỳ, hậu trách nhân. Hình như là mình cũng có cái gì sai sai này. Cái mình sai thì mình có thể sửa được. Mình chỉ có thể sửa được bản thân mình thôi. Chứ còn mình chẳng có thể sửa được ai hết. Ông sếp, ông ấy không biết, ông ấy thích cái gì thì đó là chuyện của ông ấy. Ở trong câu chuyện của tôi. Hình như là chính tôi cũng không biết tôi thích cái gì. Tôi cũng không biết thì trưởng nó cần điều gì. Tính tôi thì bạn nào nghe chuyện đầy xeo đủ lâu được sẽ biết là tôi cũng ngang. Chứ tôi không dễ dàng nghe lời người khác như thế đâu. Nhưng ở cái phá này, tôi cam chữ sửa đi sửa lại để xuất theo ý sếp tới 13 lần. Bởi vì hình như tôi cũng không có chính kiến, tôi không biết mình muốn cái gì. Thì sau này, tôi phát hiện ra rằng cái hiện tựa làm việc kiểu buông suoi. Sếp nói gì làm đấy, không có chính kiến như của tôi. Người ta gọi là làm việc thiếu tính ôn ở sip. Tới định nghĩa, cái tính ôn ở sip theo cách của riêng bình như vậy. Lại dây nhiên các bạn hiểu rút tôi một điều rằng là câu chuyện của tôi. Chỉ là một trong số các biểu hiện của việc thiếu tính ôn ở sip thôi. Ngoài ra cái việc thiếu ôn ở sip, nó còn có nhiều cái biểu hiện khác nhau. Chứ không chỉ là mình không biết mình muốn gì. Và ra hình luận, cái tính ôn ở sip trong làm việc đấy. Nó sẽ đem lại cho chúng ta nhiều là ích to lớn. Chứ nó cũng không chỉ nhằm mục đích chỉ đối phó với mấy ông xếp thích vận vẹo như vậy. Bây giờ tôi kể với các bạn ví dụ thứ hai, cũng là của chính tôi. Nhưng là một ví dụ tích cực hơn, sau rất nhiều năm cuộc đời nó vui dập ở trong ngày xeo. Thì lúc này tôi đã phát huy được cái tính ôn ở sip trong làm việc. Cách đây khoảng gần 10 năm khi tôi mới về nhận ví chí là giám đốc điều hành của một thương hiệu Mỹ phẩm. Thì ở cái công ty này, thế các bạn, nó có nhiều cái vui lắm. Cái vui nhất là bạn thân tôi làm việc tôi không có một cái KPI nào cụ thể hết. Những KPI kiểu như là năm nay rân số phải là bao nhiêu, lại phải là bao nhiêu, phải giá bao nhiêu sản phẩm, phải mở được bao nhiêu thị trường vấn vấn. Ở đây tôi không hề có bất kỳ chỉ tiêu nào hết. Các bạn nghe có phải lạ đúng rồi, tôi hiểu mà, chính tôi cũng thấy lạ mà. Bán đầu thì cũng thích đấy, bởi vì có rất ít áp lực, nhưng mà thưa các bạn chỉ một tuần sau thôi. Tôi thấy rằng cứ làm việc như này thì nó không ổn. Hồi, đồng quản chỉ không dào chỉ tiêu cho tôi, thì tôi sẽ tự dào chỉ tiêu cho mình. Tự sét áp, tự dào cái chỉ tiêu cho đội ngũ của mình. Cái thì trong cái quá trình mà tìm kiếm cái chỉ tiêu để tự dào cho mình, thì tôi mới ra soát là các chính sách mà công ty đang gặp dụng. Tôi mới phát hiện ra một điều rất là lụng là ở công ty này. 12 năm qua, chưa có một lần nào tăng giái. Trong khi đó đối thủ thì đều bàn ra cao hơn. Và thế là, ok, tôi biết được mình cần phải làm gì rồi đó. Tôi lên cái hoạch tăng giá. Rù dăng các bạn hiểu tôi chẳng hề chịu sức áp nào về việc phải tăng giá cả. Khi biết cái hoạch của tôi thì mấy cậu phòng kinh doanh mấy cậu lâu lắm. Các cậu ấy sinh gặp riêng tôi và bày tỏ cái nỗi lâu lắng của mình. Các cậu sợ dăng là bây giờ khi mình lên giá đó, là chúng ta sẽ giảm dân số, chúng ta sẽ bị mất khách hàng. Tôi lắng nghe rất kỳ ý kiến của các bạn phòng kinh doanh. Nhưng tôi cũng hiểu dăng thường của anh em kinh doanh. Được tính bằng một tỷ là XC phần trăm nó đó của doanh số bán ra. Anh em kinh doanh sợ tăng giá thì sẽ ảnh hưởng đến doanh số. Và từ đó sẽ ảnh hưởng đến thường của họ thôi. Nếu nói thẳng ra thì anh em sẽ có người tự ái. Nhưng mà tự ái gì thì tự ái. Sự thật là, dân kinh doanh chúng ta rất ít khi quan tâm dân lại lỗ của cộng tỷ. Công tỷ lại lỗ thể nào từ từ tính sau. Mình bây giờ phải tìm cách đối đa hoa cái mức thường của mình. Với cái cơ chê đó, các bạn hiểu dăng. Đăng giá thì không biết là cung tỷ lại được bao nhiêu. Nhưng mà doanh số thì sẽ có khả năng giá. Và từ đó thường nó sẽ giả. Giả bao nhiêu không biết có giả một cái món tay thì nó cũng là giả. Có phải vậy không nào. Hiểu được như vậy cho nên tôi vẫn quyết tâm tăng giả bản. Bán đầu thì cũng trời chật lắm. Anh em kinh doanh thì không ủng hộ. Nhà phân phối thì lo ngại không bán được hàng giá. Xíu thì lần lứa chưa muốn tăng giá ngay. Vân vân và vân vân. Nhưng mà sau hết thì việc tăng giá nó cũng hoàn thành. Cuối năm tổng kết thì doanh số trạng những nó không giả. Mà còn tăng trên 30% so với năm trước. Thế là cái phi vụ này cả nhà điều vui. Doanh số tăng 30% cho nên thưởng cũng tăng hơn. Con công ty thì nhờ phi vụ tăng giá. Mà tôi nhớ là công ty kiếm thêm được nhờ cái việc tăng giá. Là gần 2 triệu đô. Cả nhà điều vui. Năm riêng tôi thì tôi không nhận thêm bất kỳ tiền thưởng nào từ cái thành quả này hết. Nhưng Có một cái phần thưởng vô giá mà tôi đã nhận được sau cái chiến dịch này. Đó chính là cái sự tiên tưởng tuyệt đối của không những hộ đồng quan trị. Mà còn của toàn thể nhân viên công ty. Từ đó chả đi tôi không mất công sức để thuyết phục người khác thực hiện theo ý tưởng của mình. Hầu như tôi muốn thực hiện điều gì là sẽ được hộ đồng quan trị ủng hộ. Gần 10 năm tôi làm việc là công ty này. Tôi nhớ là chưa bao giờ mình bị từ chối. Có lần chá dư tiểu hậu thì tôi mới hỏi sếp của mình là. Trong bao nhiêu năm làm việc với nhau. Có những lúc y tưởng của em nó bị phêu, nó bị sai, nó bị thất bại. Nhưng mà vì sao lúc nào sếp của lần ủng hộ em thì sếp của tôi mới cười mà chả lời rằng. Kinh doanh thì làm sao nó trước được điều gì. Ai biết đừng đúng hay là sai. Chúng ta ai cũng vậy thôi sẽ có những lúc đúng nhưng cũng có nhiều lúc sai. Nhưng mà anh chỉ thấy là lúc nào em làm việc cũng như thế này là công ty của em. Và anh biết rằng em luôn tìm cách tốt nhất cho công ty mình và anh rất yên tâm về điều đó. Em để xuất cái gì, có nghĩa là em đã suy nghĩ kỹ lưỡng. Và thì anh chỉ còn mỗi cái việc là đồng ý. Nó là cái điều mà sếp nhận sát về tôi. Cái lời nhận sát này. Nó chính là nói về cái tính ô nở sịp của thứ các bạn. ô nở sịp chính là một cái phong cách làm việc như thế này chính là công ty của mình. Là công ty của mình tức là làm sao. Bây giờ nếu như cái công ty đó nó là công ty của bạn. Thì bạn sẽ tranh trở, bạn sẽ vật lộn về nó. Nếu nó là công ty của bạn, nếu nó là tiền của bạn, nếu nó là tương lai của bạn, thì bạn sẽ của đau con sót, đúng không nào. Bạn sẽ cần ngắc kỹ lưỡng, bạn sẽ chịu trách nhiệm tuyệt đối trước những hành động của mình. Bạn sẽ hiểu rõ, vì sao mình làm điều này. Thành ra rất khó để ai có thể vận vào được bạn. Bạn tự thích phục được mình trước khi thích phục người khác rồi. Cho nên bạn tự tin lắm, tôi lấy ví dụ thế này. Bây giờ giả thử, trong tối bạn chỉ còn 200.000 đồng. Và có thằng bạn nó rủ bạn đi nhậu. Bạn biết rằng đi nhậu thì vui đấy. Nhưng chỉ một bữa là sẽ hết bay 200.000 đồng của bạn. Bạn sẽ phải cần ngắc từ chối, lây mời, và về phòng pha miếng hỏi anh. Cái cách thứ hai này thì nó không vui lắm. Nhưng mà chắc chắn nó sẽ giúp cáo giải sự tồn tại của bạn. Đợ đến cái kỳ lương tiếp theo, đúng không nào. Cái thứ ba là bạn sẽ trả lời thằng bạn. Hôm nay tao hết điện rồi. Tao đi nhậu với mày, thì mày bao tao nhé. Có thể khi bạn nói như vậy thì thằng bạn sẽ đồng ý. Và như thế thì bạn sẽ vừa vui, vừa bảo tôn được ngân quý của mình. Đúng nào? Ba cái sự lựa trọn như vậy. Bạn sẽ phải suy nghĩ ký trước khi chọn 1 trong 3 phương ngắn trên. Cái phương ngắn nào là tuy bạn, ở đây không có đúng sai từ các bạn. Nhưng mà cái điều tôi mơ nói. Là cái 200.000 đồng quý cùng và nó là tiền của bạn. Đó là những cái đồng tiền quý cùng. Thì bạn sẽ nâng nêu, bạn sẽ có trách nhiệm với nó ghê gấm. Chuyên nếu như cái đồng tiền đó nó không phải do bạn làm ra. Không do mùa hôi công sức của bạn làm ra mà nó từ trên trời rây xuống ấy. Thì hỏi rằng bạn có suy nghĩ ghê gấm như vậy không. Tôi tin rằng sẽ nhiều bạn đồng ý đi nhậu một cách không cần phải suy nghĩ. Và bạn thấy rõ rắn. Cái việc mà bạn suy nghĩ và cân nắc như thế. Nó là một điều tốt với bạn. Cho rù bạn chọn phương ngắn nào thì bạn cũng biết vì sao mình chọn phương ngắn đó. Ông nó siếp trong làm việc nó cũng giống như vậy các bạn. Cho rù bạn không phải là chủ thực sự của công ty đó. Nhưng bạn đang là chủ y tín của bạn. Bạn đang là chủ rang dự của bạn, thương hiệu cá nhân của bạn. Chết lượng đầu ra công việc mà bạn đang là. Bạn là chủ cuộc đời bạn. Bạn là chủ tương lai bạn. Và không những chỉ là tương lai của bạn mà còn tương lai gia đình và của người thân của bạn. Cuối những đứa con mà bạn sẽ xinh ra. Bạn thấy không? Bạn đang là chủ của nhiều thứ thậm chí nữa còn quan trọng hơn cả tiền. Và bạn hiểu rằng mỗi quyết định của bạn nó có ảnh hưởng đến cả một rây truyền như thế. Bạn không thể buông suy được. Bạn phải có chắc nhiệm với nó. Khi bạn đang suy nghĩ với chắc nhiệm của mình, bạn sẽ quyết tâm lăn sả và công việc. Sẽ có một ai đó nó với bạn rằng. Ê, mấy làm gì mà làm việc giữa vậy? Lương thì có nhiều đó thôi. Làm nhiều chi cho cực. Bộ mấy tình phân đầu lên thay xếp hả? Ê, sẽ có người nó với bạn như vậy. Chắc chắn luôn. Hoặc có đôi khi không ai nói với bạn như thế hết, nhưng bạn tự nói với mình như vậy. Bạn tự chất vấn cái lương tâm của mình như vậy. Hỏi rằng tại sao mình là phải khổ thế này? Đúng không nào? Nhưng mà nếu như có một người nào đó, nó với bạn câu đó. Thì bạn hãy nhìn xem. Người đó là ai, khả năng cao. Đó là một thành lưu rời trong công việc. Hoặc cũng chỉ là là ngàn bật chung. Người nào giỏi, người nào thành công. Không 2 người ta lại khuyên bạn như vậy cả. Bởi vì người ta hiểu rằng để đạt được đến thành công ngày hôm nay, người ta kiểu gì cũng phải vất và phải lăn lộ. Như bạn hoặc thậm chỉ gấp nhiều lần bạn nữa cơ. Còn nếu như không hay nó với bạn điều đó, nó chỉ là cái suy nghĩ thầm kiến bên trong bạn. Thì bạn cũng hiểu rằng đó là những suy nghĩ tiêu cực. Nó sẽ kéo bạn đi xuống. Trong con người chúng ta luôn luôn có những hạt giống tiêu cực và tích cực. Nó đang xem nhau theo nhiều chiều kích khác nhau. Chúng ta phải nhận diện được những suy nghĩ tiêu cực. Và chúng ta phải tìm cách tránh xa nó. Thì đời chúng ta mới há lên được. Mà các bạn cứ thử để ý vào xem bao giờ cũng vậy. Quy tắc là nếu như chúng ta nghe theo những suy nghĩ tiêu cực, thì nó xung xương lắm, nó hoàn hoai lắm, nó dễ chịu lắm. Bây giờ mình đang làm việc vất và cực nhọc. Cái lời nó tiêu cực bảo thôi không làm nữa. Các bạn nghe, cái lời tiêu cực như vậy, bạn ngon thích không? Thích quá đi chứ, đúng không ạ. Nhưng mà cưng nghe theo nó hoài thì đời mình xuống rất. Cháy lại, những suy nghĩ hay là lời thương tích cực, thì thường nó rất khó nghe. Và mang lại nhiều sự khó chịu vật và khi thực hiện. Bây giờ bảo các bạn đi tập dìm hay chạy bộ. Bàn đầu nó sẽ khó khăn, nó sẽ đau nhất cơ thể. Mọi bắp, mọi cơ, đúng không ạ. Các bạn không thích làm điều đó đâu. Nhưng mà các bạn hiểu rằng chính những cái điều đó nó sẽ đem lại những sự tốt đẹp cho các bạn về lâu dài. Đây là một cái quy lật của cuộc sống. Các bạn cứ đẩy ý cái điều này mà xem. Thế thì bây giờ quay trở về với chủ đầy chính về tính ôn ở siếp trong làm việc. Thì một khi bạn đã có tính ôn ở siếp thì bạn sẽ luôn suy nghĩ đó là công ty của mình, đó là tiền của mình, đó là đồng tiền cuối cùng của mình, là ván bài cuối cùng của mình. Cho dù thực ra bạn không là chủ công ty đấy, tiền đó cũng không phải tiền của bạn. Nhưng bạn luôn luôn có trách nghiệm với nó như kiểu, như thế, đó chính là của mình vậy. Bạn sẽ có trách nghiệm với cuộc chơi đó. Nếu nó thành công thì bạn biết vì sao nó thành công. Nếu nó thích bạ thì bạn biết vì sao nó thích bạ. Và cứ như vậy thì bạn sẽ tiến bộ rất nhanh. Bạn nắm được nguồn tắc của chó chơi rồi mà, đúng không nào? Quộc đời nó còn thú vị ở chỗ này nước thế các bạn. Bây giờ các bạn đang làm thôi, thì nó cũng giống như các bạn đang tập lại xe ô tô. Các bạn cứ lái đi, cứ lái tẹt ra đi. Nếu như chẳng may sảy ra cái hậu quả gì thì ông thấy lái xe ngồi bên cạnh sẽ chịu trách nhiệm. Còn bạn thì bạn sẽ học được một bài học quan trọng về kia năng lai xe. Bây giờ bạn đang làm thôi cũng giống vậy thôi. Nếu có thành công hay thích bạ gì, ông chủ hay là người sếp của bạn, mới là người chịu trách nhiệm cuối cùng. Còn cái giá chị nhất, nó là bài học dút ra từ cái kế hoạch hành động của bạn. Chính bạ mới là người đút dút được. Và bạn thân mến, bạn đừng bao giờ đánh mất nó, bài học thành công hay là bài học thích bạ ấy. Nó là thứ còn quan trọng hơn cả tiền bạ. Vì sao, bây giờ giả sử một ngày bạn không làm nhân viên nữa, bạn làm chủ, bạn làm stát áp, bạn gây dựng cơ ngơi, bạn muốn làm giàu. Nếu như bạn mắt một sai lầm, thì cái sai lầm đó, bạn sẽ phải đổi lại bao nhiêu tiền bạc và công sức của mình. Nhiều lắm, đúng không? Bây giờ cái lúc này là chúng ta đi làm thuyền này. Cùng giống như là chúng ta đang tập làm chủ, đúng không nào. Và chúng ta thức tập cái điều đó để chúng ta dút ra cái bài học để sau này. Chúng ta không đi vào phía xe đổ nữa. Nếu chẳng may có thách bại thì người chủ người sẹp người ta chả học phí cho bạn. Con bạn lấy dút ra một bài học và chẳng những thế, bạn lại còn có lương nữa. Thì mặc gì mà không làm, đúng nào? Cái cuộc chơi này bạn chỉ có được, không có mất. Mà bạn muốn được nhiều thì bạn phải chơi thật, bạn phải chơi bằng cái tâm. Chơi như thể bạn đang là chủ thì mới được. Chơi như thế, tức là bạn đang dàn liệu cái tính ôn ở xip trong cuộc chơi đó. Thực ra dàn liệu cái tính ôn ở xip nói thì nghe nó đau to buồn lớn. Nhưng thực ra nó đơn giản vậy thôi các bạn. Bạn lúc nào cũng tự hỏi mình có hỏi làn, nếu đây là công ty của mình, nếu đây là tiền của mình. Nếu mình là chủ cái công ty này, mình có đồng ý làm với hành động này không? Mình có thực thi cái chiến rượt này không? Và khi bạn lúc rút ra nhiều những bài học như vậy, khi bạn làm chủ, bạn sẽ không còn bợ ngợ nữa. Cái tỷ lệ thành công nó sẽ cao hơn nhiều so với những người chơi amateur, đúng nào? Và các bạn thấy rằng cái tính ôn ở xip bây giờ, ôn ở xip, nó đã thành ôn ở thực sự rồi. Các nhạt tuyển dụng bây giờ, nhìn chung người ta đang đều rất lo ngại về một thế hệ các bạn trẻ. Đăng dần mất đi cái tính ôn ở xip, tôi không nói tất cả. Nhưng mà một cái tỷ lệ rất lớn các bạn trẻ bây giờ làm việc thì vật vở như là zombie. Vô cảm như là robot, chẳng có suy nghĩ gì hết. Cái vấn là làm việc như zombie như robot, nó là cái điều chúng ta cần hết sức tránh. Và tôi rất hy vọng rằng, cái chia sẻ của tôi nghe hôm nay sẽ có ích phần nào trong hành trình tìm kiếm và phát triển cái tính ôn ở xip trong bản thân mỗi người làm xeu, hay là làm việc nói chung. Rù bạn làm bất cứ công việc gì, rù bạn là ai, bạn ở việc chi nào, cao ai thấp, thì bạn đều có cơ hội như nhau để thả hiện cái tính ôn ở xip của mình trong làm việc. Bạn nên nhớ rằng bạn thực sự làm chủ y tín của mình, bạn làm chủ kiến thức và kinh nghiệm của mình, bạn làm chủ chất lượng công việc của mình. Thưa các bạn, nó đến đây thì nó cũng giải rồi. Tôi xin được tạm dừng tại đây, và ước mong sẽ được tiếp tục đồng hành với các bạn trong tập sau với chủ đề. Người làm xeu mà tôi luôn ngưỡng mộ, đây là tập về bán hàng B2B mà tôi làm theo sự gợ ý của một bạn thính giả nữ có tên, nguyện ánh hồng. Xin mở các bạn quan tâm đón nghe vào lúc, bởi giờ sáng thứ 7 tuần sau, còn bây giờ, Xin chào và hẹn gặp lại các bạn.

Podcast Summary

Key Points:

  1. Tính ôn ở siếp trong làm việc giúp tạo ra kết quả tích cực và tránh việc làm việc vô cảm như robot.
  2. Việc tự hỏi "Nếu đây là công ty của mình, tôi sẽ làm như thế nào?" giúp phát triển tính ôn ở siếp.
  3. Tính ôn ở siếp là yếu tố quan trọng giúp thành công trong công việc và tránh sự vô cảm và vật vở.

Summary:

Tính ôn ở siếp trong làm việc giúp tạo ra kết quả tích cực và tránh việc làm việc vô cảm như robot. Việc tự hỏi "Nếu đây là công ty của mình, tôi sẽ làm như thế nào?" giúp phát triển tính ôn ở siếp. Tính ôn ở siếp là yếu tố quan trọng giúp thành công trong công việc và tránh sự vô cảm và vật vở.

FAQs

Tính ôn ở sâu giúp chúng ta suy nghĩ và hành động như là chủ công việc, chịu trách nhiệm với quyết định và hành động của mình, tạo ra bài học và tiến bộ trong công việc.

Để phát triển tính ôn ở sâu, bạn cần tự hỏi mình nếu đó là công ty hoặc tiền của mình, có thực thi hành động đó nếu bạn là chủ, và rút ra bài học từ kế hoạch hành động của mình.

Để tránh trở thành zombie hoặc robot trong công việc, cần tránh làm việc vô cảm mà không suy nghĩ, tự hỏi nếu đó là công việc của mình, và thể hiện tính ôn ở sâu trong mọi hành động.

Việc tự hỏi nếu đó là công ty hoặc tiền của mình giúp chúng ta chịu trách nhiệm, suy nghĩ kỹ lưỡng và tạo ra quyết định đúng đắn trong công việc.

Để thể hiện tính ôn ở sâu, cần hiểu rõ và chịu trách nhiệm với công việc, suy nghĩ kỹ lưỡng, và luôn hành động như là chủ của công việc.

Chat with AI

Loading...

Pro features

Go deeper with this episode

Unlock creator-grade tools that turn any transcript into show notes and subtitle files.